[ĐKPP] [9] Trát mỹ án – Đệ lục hồi


Đến Khai Phong Phủ làm nhân viên công vụ

[ 9 ] Trát mỹ án – Đệ lục hồi

Công đường Khai Phong thẩm phò mã, Trần Thế Mỹ khéo miệng giận người

Biên tập: Stranger

*

Khai Phong phủ nha kiến trúc hoành tráng, trang trọng nghiêm túc, phía trước là phòng khách phía sau là phòng ngủ,[1] bên trái là tổ miếu bên phải là đàn tế,[2] cửa to cửa nhỏ khiến Kim Kiền hoa hết cả mắt, tựa như bước chân vào mê cung. Sau một lúc quẹo phải quẹo trái, vòng vòng quanh quanh hệt như đi lầm vào trận ngũ hành bát quái, Kim Kiền mới đến được nơi cần đến.

Đứng ở trước giường Tần Hương Liên, Kim Kiền vừa quan sát Công Tôn tiên sinh chẩn bệnh cho Tần Hương Liên, vừa đánh giá sương phòng này.

Cửa sổ dán giấy trắng – gió lùa, cửa sơn đen – tróc sơn, bàn gỗ tròn – còn tạm được, đủ chân đủ cẳng, bốn băng ghế gỗ – cụt chân, một bình trà sứ xanh – mất nắp, bốn chén sứ men trắng – tróc men, một cái giường bằng gỗ – cứng ngắc, màn hoa trắng trên giường – vá víu.

Lòng Kim Kiền bỗng chốc lạnh hơn phân nửa: Khai Phong phủ sinh hoạt tằn tiệt thế này, chỉ e thức ăn cũng chẳng hơn được là bao!

“Đại nhân, Tần Hương Liên bị thương, dọc đường bôn ba mệt nhọc, cộng thêm lúc đón kiệu kêu oan có khả năng đầu bị va chạm nên tạm thời ngất đi, nghỉ ngơi một lúc là có thể hồi tỉnh.”

Công Tôn Sách bắt mạch xong, đứng dậy nói với Bao đại nhân đứng phía sau.

Kim Kiền âm thầm tặc lưỡi: Công Tôn tiên sinh này quả thật tài năng, có thể đại khái chẩn ra bệnh của Tần Hương Liên, cũng may không phát hiện mông của Tần Hương Liên xuất hiện thêm một cái dấu chân.

Bao đại nhân nghe thấy Công Tôn tiên sinh nói vậy, đưa tay vuốt râu, gật đầu bảo: “Làm phiền tiên sinh.”. Dứt lời lại quay sang hỏi Kim Kiền: “Không biết vị tiểu huynh đệ này có quan hệ gì với Tần Hương Liên? Vì sao thay nàng kêu oan trước kiệu của bản phủ?”

Kim Kiền nghe thấy, vội vàng chỉnh trang lại quần áo định đáp lời, nào ngờ lại bị hai tiểu quỷ bên cạnh cướp lời:

“Huynh ấy là thần tiên ca ca, từ trên trời phái xuống giúp đỡ chúng ta.”

“Thần tiên ca ca?” Bao đại nhân không khỏi sửng sốt.

Kim Kiền nhất thời xấu hổ cười gượng, vội vàng giải thích: “Bẩm đại nhân, tiểu nhân là Kim Kiền, chuyện là như vậy…”, vì thế kể hết chân tướng sự tình ra, tiện thể thêm mắm dặm muối, quở trách tri phủ đầu heo kia một phen, chẳng qua tỉnh lược bớt mình là người tương lai và thân phận truyền nhân đệ tử của hai lão nhân quái gở.

Bao đại nhân nghe xong, sắc mặt trầm xuống, chau mày không nói.

Không khí trong phòng bỗng nhiên nặng nề áp thân.

Công Tôn Sách bên cạnh vừa nghe, biết trong lòng đại nhân khó chịu, liền bước lên nói sang chuyện khác: “Kim tiểu huynh đệ, theo lời ngươi nói, việc này có bằng chứng không?”

“Đương nhiên là…”

“Có bằng chứng!” Một giọng nói từ trên giường truyền ra, mọi người quay đầu liền thấy Tần Hương Liên đã tỉnh, đang giãy dụa muốn ngồi dậy.

Công Tôn tiên sinh bước nhanh đỡ lấy Tần Hương Liên nói: “Ngươi bị thương nặng, không thể cử động.”

Hai đứa trẻ cũng nhảy lên ôm chặt lấy mẫu thân.

Tần Hương Liên thấy thế cũng đành ngồi quỳ trên mép giường, buồn bã nói: “Đại nhân, Trần Thế Mỹ mất hết tính người, Hương Liên cùng đường bí lối, mong đại nhân phân xử cho dân phụ!”

Dứt lời liền dâng lên cương đao dù có hôn mê cũng không rời tay.

Bao đại nhân cầm lấy đao cẩn thận coi, hai hàng lông mày không khỏi nhíu chặt, thở dài một tiếng: “Tần Hương Liên, ngươi chịu khổ rồi, bản phủ đã biết, ngươi cứ yên lòng, bản phủ nhất định sẽ phân xử cho ngươi, ngươi đứng lên đi.”

Tần Hương Liên nghe vậy, cúi người dập đầu rồi mới đổi thế quỳ, ngồi xuống giường.

Bao đại nhân đưa cương đao cho Công Tôn tiên sinh rồi nói: “May mà ngươi gặp đại nạn không chết, thoát khỏi miệng hùm, cũng coi như ông trời có mắt.”

Tần Hương Liên khẽ gật đầu nói: “Bao đại nhân nói phải, nếu không có hai vị ân nhân ra tay giúp đỡ, mẫu tử Hương Liên đã rời khỏi nhân thế từ lâu.”

“Hai vị ân nhân?” Bao đại nhân hỏi: “Ngươi nói hai vị ân nhân, trong đó một vị chính là tiểu huynh đệ này?”

Hương Liên gật gật đầu: “Đúng vậy, lúc đó Hàn Kỳ muốn giết mẫu tử Hương Liên, nhờ vị ân nhân này đứng ra cứu giúp, lời nói khẳng khái làm cảm động Hàn Kỳ, mẫu tử Hương Liên mới thoát khỏi cái chết.”

Kim Kiền vừa nghe liền đau đầu, thầm nghĩ: Chẳng qua đó là kế sách tạm thời, để giữ cái mạng nhỏ của mình nên ta mới bất chấp khó khăn rút “lưỡi” hỗ trợ, hề, như vậy cũng đổi được tiếng thơm sao? Cái giá của anh hùng cổ đại không khỏi quá rẻ rúng rồi….Nhưng thấy mọi người nhìn chằm chằm mình, Kim Kiền cũng đành phải phùng má giả làm người mập, kiên quyết giả làm anh hùng cho tới cùng…

Vì thế Kim Kiền chắp tay cười nói: “Thuận tay giúp người, không đáng nhắc đến.”

Bao đại nhân và Công Tôn tiên sinh vừa nghe, thấy vị thiếu niên này tuy tuổi còn nhỏ đã có cử chỉ đại nghĩa như thế, sinh lòng tán thưởng. Công Tôn tiên sinh khẽ gật đầu, Bao đại nhân vuốt râu cười.

Cười đến mức trong lòng Kim Kiền kêu khổ thấu trời.

Lát sau, Bao đại nhân hỏi Tần Hương Liên: “Vậy không biết vị ân nhân còn lại theo lời ngươi là người như thế nào?”

Tần Hương Liên ngượng ngùng nói: “Bẩm Bao đại nhân, không phải Hương Liên không muốn nói, có điều từ đầu đến cuối Hương Liên vẫn không biết tên họ của ân nhân.”

Tần Hương Liên miệng nói không biết, hai nhóc tiểu quỷ kia lại không cho là vậy, chỉ cảm thấy có ấn tượng rất tốt đối với vị bá bá mặt đen này, liền thốt lên: “Huynh ấy là tôm to thần tiên ca ca.”

Lúc này không chỉ có Bao đại nhân kinh ngạc, ngay cả Công Tôn tiên sinh đa mưu túc trí cũng không đoán được.

Hai đứa bé vô cùng vui vẻ, hoa tay múa chân giải thích.

Bé trai nói: “Tôm to thần tiên ca ca rất lợi hại, có thể bay, thoáng chốc đã không thấy tăm hơi.”

Bé gái cũng nói: “Đúng vậy, giống như thần tiên ca ca, quay đầu lại liền không có bóng dáng.”

“Còn nữa, còn nữa, tôm to thần tiên ca ca còn có thể đánh người xấu.”

“Người xấu vừa nhìn thấy tôm to thần tiên ca ca đều bị dọa chạy, vô cùng lợi hại.”

“Còn nữa, tôm to thần tiên ca ca….”

Bô bô bô bô…

Bên kia hai tiểu quỷ nói vô cùng hào hứng, bên này Bao đại nhân và Công Tôn tiên sinh lại chịu khổ.

Hai đứa bé, trái một câu “Thần tiên ca ca”, phải một câu “Tôm to thần tiên ca ca”, thần tiên lớn nhỏ bay đầy trời, nhìn Tần Hương Liên vẻ mặt xấu hổ, mà Kim Kiền phía sau cũng cười gượng liên tục, hai mắt nhìn sang chỗ khác.

Nhưng lúc này, có người ngoài cửa chợt báo: “Bẩm đại nhân, Triển đại nhân hồi phủ. Đang ở ngoài cửa cầu kiến.”

Bao đại nhân vừa nghe liền mừng rỡ, vội vàng nói: “Mau mời.”

Lời còn chưa dứt, cửa phòng đã mở ra, một người đi vào.

Chỉ thấy người này thân mặc quan bào màu đỏ, đầu đội mũ quan màu đen, hai bên quan mạo có hai sợi chỉ đỏ buông dài đến ngực, thắt lưng đen gắn bảo ngọc, chân đi một đôi ủng quan đế mỏng đen tuyền, cơ thể rắn rỏi, vai rộng eo thon, mày cao mắt sáng, khuôn mặt tuấn lãng ôn nhã, ánh mắt mang theo ba phần nghĩa hiệp, ba phần nho nhã, ba phần uy nghiêm.

Người này nâng hai tay, ôm quyền nói: “Triển Chiêu tham kiến đại nhân.”

“Ân nhân!”

“Tôm to thần tiên ca ca!”

Ba tiếng hô đồng thời vang lên.

Chỉ thấy hai đứa bé kia nhanh chóng bổ nhào vào người Triển Chiêu, mỗi bên một đứa, túm lấy quan bào đỏ thẫm không buông. Tần Hương Liên cũng cực kỳ kích động, suýt nữa té nhào từ trên giường xuống đất.

Chỉ có Kim Kiền là vô cùng bình tĩnh, khoanh tay gật đầu thầm nghĩ: Quả nhiên người đẹp vì lụa, lúa tốt nhờ phân. Triển Chiêu chỉ đổi bừa một bộ quần áo mà lại có thể khiến Lưu Đức Hoa tức chết, Châu Nhuận Phát hận chết, Trịnh Nguyên Sướng xấu hổ chết, Quách Phú Thành đố kị chết. F4 này, Dong Bang Shin Ki này, tất cả đều dạt sang một bên đi!

(Mặc Tâm: Các ngôi sao ở trên chỉ là khách mời, fan của các vị thần tượng này xin đừng tức giận, thật ra Mặc Tâm cũng rất thích bọn họ.)

Bao đại nhân và Công Tôn tiên sinh vừa thấy liền sáng tỏ. Bao đại nhân khẽ lắc đầu, cười nói: “Thì ra ân nhân mà các ngươi luôn miệng gọi là hắn à.”

Tần Hương Liên khó hiểu hỏi: “Chẳng lẽ Bao đại nhân có quen ân nhân sao?”

Công Tôn tiên sinh tiến lên nói: “Tần Hương Liên, ngươi có biết vị ân nhân này là ai không?”

Tần Hương Liên lắc đầu.

Công Tôn tiên sinh lại bảo: “Người này chính là ngự tiền tứ phẩm đới đao hộ vệ, được Thánh Thượng kim khẩu ngự phong “Ngự miêu” Triển Chiêu, Triển hộ vệ.”

Lúc này Tần Hương Liên mới hiểu ra, vội vàng quỳ xuống: “Hương Liên xin đa tạ ơn cứu mạng của Triển đại nhân.”

Hai đứa trẻ nhìn thấy cũng học theo: “Đa tạ Triển đại nhân.”

Kim Kiền suy nghĩ: Ối chà, mọi người đều quỳ, mình không nên chơi nổi, nhanh chóng quỳ xuống thôi. Vì thế cũng vội vàng quỳ xuống cao giọng hô to: “Đa tạ ân cứu mạng của Triển đại nhân.”

Triển Chiêu vội vàng nâng hai đứa trẻ ở bên người dậy, lại nói với Tần Hương Liên và Kim Kiền: “Mau mau đứng lên, lễ này Triển mỗ không nhận nổi.”

Lúc này mọi người mới đứng lên, về vị trí cũ.

Bao đại nhân nhìn Triển Chiêu, mặt mang vẻ khen ngợi, hỏi Tần Hương Liên: “Ngươi không đến phủ nha đánh trống kêu oan mà lại chặn kiệu kêu oan. Những điều này là Triển hộ vệ dạy cho ngươi ư?”

Tần Hương Liên trả lời: “Đúng vậy, làm sao Bao đại nhân biết được?”

Bao đại nhân chỉ vuốt râu mỉm cười, yên lặng không nói.

Công Tôn tiên sinh thấy thế liền giải thích: “Đại nhân đã sớm ra lệnh, phàm là một án tố cáo hai lần, không cần biết lý do, trước hết đánh hai mươi trượng coi như khiển trách. Triển hộ vệ tất nhiên biết quy định này nên mới bảo ngươi chặn kiệu kêu oan, giúp ngươi tránh hình phạt hai mươi trượng.”

Tần Hương Liên nghe xong liền cảm động, vừa muốn quỳ lạy lại bị Triển Chiêu tiến lên đỡ lấy. Triển Chiêu đỡ Tần Hương Liên, quay người nói với Bao đại nhân: “Đại nhân, Hương Liên có oan khuất…”

Bao đại nhân khoát tay ngắt lời Triển Chiêu, nghiêm nghị nói: “Triển hộ vệ không cần lo lắng, bản phủ đã biết, Trần Thế Mỹ làm nhiều việc ác, bản phủ lập tức đến phủ phò mã bắt người.”

Kim Kiền vừa nghe thiếu chút nữa ngã dập mặt.

My God! Nói giỡn, Trần Thế Mỹ là phò mã đấy nhé, không phải Trương Tam Lý Tứ bán bánh nướng ở phố sau, không phải lão Bao ngươi kích động một chút, dõng dạc vài câu là có thể nói bắt liền bắt. Dù sao cũng phải tìm hoàng đế lão nhân, ký cái lệnh bắt người khám nhà mới được.

Quả nhiên Công Tôn tiên sinh vừa nghe liền vội vàng bước lên ngăn cản Bao đại nhân: “Đại nhân, theo ý đệ tử, việc này nghiêm trọng, sao đại nhân không tìm Vương thừa tướng thương lượng trước rồi tính toán?”

Bao đại nhân liền cân nhắc một lúc, cảm thấy có lý, cao giọng nói: “Người đâu, chuẩn bị kiệu đến phủ thừa tướng.”

Dứt lời liền nhanh chóng bước đi, vừa đến cửa lại quay người dặn dò Công Tôn tiên sinh: “Xin tiên sinh tiếp đón mẫu tử Tần Hương Liên và vị tiểu huynh đệ này chu toàn.”

Công Tôn tiên sinh cúi đầu chắp tay, coi như đáp ứng.

Kim Kiền nghe xong, trong lòng vô cùng cao hứng, bước lên vài bước, cười đến đáng khinh: “Công Tôn tiên sinh, xin hỏi một chút, Khai Phong phủ ăn cơm lúc mấy giờ?”

*

“Kim ân nhân, Hương Liên có chuyện muốn hỏi.”

Ngồi trong phòng ăn của Khai Phong phủ, Tần Hương Liên vừa chăm lo cho hai đứa con dùng cơm, vừa hỏi Kim Kiền.

“Chuyện gì?” Kim Kiền vừa ăn vừa nói, mắt cũng không thể rời khỏi bát đũa trên bàn.

May mắn, may mắn thức ăn ở Khai Phong phủ không tồi, trong khoảng thời gian ngắn cũng có thể làm được một món canh bốn món mặn, hơn nữa mùi vị vẹn toàn, xem ra tạm thời không cần lo lắng vấn đề bụng dạ.

“Hương Liên không hiểu, nếu ân nhân họ Kim tên Kiền thì tại sao trên công đường phủ Thái Châu lại tự xưng mình là Vương Nhị Mặt Rỗ?” Tần Hương Liên nhìn thấy Kim Kiền ăn uống hào sảng, khó tránh khỏi hơi kinh ngạc, sau một lúc mới hỏi tiếp.

Kim Kiền đang đầy một mồm rau, tay trái cầm bát cơm, tay phải dùng đũa nhanh chóng chọc tới đĩa rau, một lúc sau mới lên tiếng trả lời: “Tri phủ Thái Châu là loại người nào, dùng ngón chân cũng có thể nhìn ra được, từ trên xuống dưới chính là hình tượng tham quan kinh điển, tầm nhìn hạn hẹp, ta đổi tên thành Vương Nhị Mặt Rỗ chính là tự giữ cho mình một đường lui.”

Tần Hương Liên càng khó hiểu: “Ân nhân giải thích như thế nào?”

Kim Kiền lại sụp soạt húp nửa bát canh thịt xong mới nói:

“Tri phủ kia là người của Trần Thế Mỹ, rắp tâm hại ngươi, cho dù ngươi chết không chịu nhận tội, hắn vẫn có thể đánh ngươi ngất xỉu trước rồi thay ngươi ký tên đồng ý. Nay bản cung của ngươi đã bị giữ ở công đường tri phủ Thái Châu, về phần có vu oan giá họa hay không căn bản không ai làm chứng. Mà bản cung của ta lại lấy tên Vương Nhị Mặt Rỗ, đợi đến lúc Bao đại nhân tra hỏi, ta có thể nói là không chịu nổi đại hình nên mới dùng tên giả ký vào bản cung khai, đến lúc đó giấy trắng mực đen, tri phủ đầu heo đó có muốn chối cũng không xong… hô hô hô….”

Càng nói Kim Kiền càng cảm thấy mình liệu việc như thần, không khỏi đắc ý cầm bát cười lớn, cơm trong miệng văng đầy cả mặt bàn.

Cười chưa được hai tiếng thì đột nhiên một gã nha dịch từ cửa xông vào, cao giọng nói: “Mẫu tử Tần Hương Liên, Kim Kiền, Bao đại nhân sắp sửa thăng đường, mau theo ta đến.”

“Khụ khụ…” Kim Kiền bị nghẹn cơm, ho một hồi mới ngẩng đầu hỏi: “Vị quan gia này, ngươi vừa nói cái gì?”

“Bao đại nhân sắp thăng đường, các ngươi mau mau đi theo ta.”

Tần Hương Liên vừa nghe sắc mặt đã hân hoan, vội vàng dắt đôi hài tử bước nhanh đi.

Kim Kiền thấy vậy căm giận rời bàn ăn, trong lòng vô cùng không tình nguyện: Khai Phong phủ quả nhiên danh bất hư truyền, hiệu suất làm việc cao thật, nhanh như vậy đã có thể thăng đường thẩm vấn… có điều, dù thế nào cũng nên cho người ta ăn no uống đủ, như vậy mới có thể lực quyết chiến đến cùng chứ.”

“Kim Kiền, còn không mau đi.” Nha dịch thấy Kim Kiền đi đứng thong thả, không khỏi quay đầu nhắc nhở.

“Được rồi, đến đây.” Kim Kiền gượng cười, rề rà chạy theo.

Ra khỏi phòng ăn, đi qua cửa hông phía Đông, Kim Kiền đến được công đường Khai Phong phủ.

Lúc này trống lớn kêu vang, ‘đường uy’ từng đợt, tam ban nha dịch đứng thẳng ở hai bên, thét lớn: “Uy vũ…”, khoái đao san sát, uy bổng trong tay, oai phong lẫm liệt. Ngoài cửa công đường xếp côn, biển, xiềng, kẹp tay; bên cạnh cửa treo hai bảng “Yên lặng”, “Tránh xa”; trong công đường treo một tấm biển, khắc bốn chữ lớn “Gương sáng treo cao”. Bao Chửng ngồi ở chính giữa, vô cùng uy nghiêm, khó có thể nhìn thẳng, tay đập kinh đường mộc, cao giọng quát: “Truyền mẫu tử Tần Hương Liên, Kim Kiền.”

Nha dịch dưới đường lập tức truyền đi: “Truyền mẫu tử Tần Hương Liên, Kim Kiền…”

Đám người Kim Kiền vừa lúc đứng ở ngoài cửa công đường, nghe lệnh truyền ra, thầm nghĩ: Rồi, đã gọi đến ta, mau vào thôi!

Vì thế mấy người vội vàng đi vào công đường, quỳ xuống trước mặt Bao đại nhân.

“Dân phụ Tần Hương Liên khấu kiến Bao đại nhân.”

“Thảo dân Kim Kiền khấu kiến Bao đại nhân.”

Vừa quỳ xuống, Kim Kiền trong lòng kêu khổ không thôi: Khai Phong phủ quả nhiên không cùng đẳng cấp với phủ nha bình thường, đá xanh vuông lót đất này chất lượng thượng thừa, quỳ xuống còn đau hơn công đường của tri phủ kia.

Bao đại nhân chậm giọng hỏi: “Tần Hương Liên, ngươi có biết người đang ngồi trên công đường không?”

Lúc này, Kim Kiền mới phát hiện ngoại trừ người quen ở giữa công đường, còn có một người ngồi vững trên ghế dựa phủ gấm thêu hoa, trong lòng không khỏi suy xét:

Trên công đường của Khai Phong phủ, ngoại trừ Boss lớn là lão Bao cũng chỉ có Công Tôn tiên sinh có thể ngồi, ngay cả ngự tiền tứ phẩm hộ vệ Triển Chiêu cũng phải đứng bên cạnh. Người này có thể kiếm chỗ ngồi trên cả công đường, nhất định thân phận không phải tầm thường.

Nghĩ vậy, Kim Kiền vội quay sang nhìn trộm.

Chỉ thấy người này mặc quan bào gấm màu đỏ, hoa văn thêu trên áo bay lượn đối xứng, đầu đội thông thiên quan đính bảo ngọc, đai lưng dát vàng khảm ngọc, chân mang một đôi giày da màu đen lót vải đỏ. Một thân quân áo chí ít cũng bằng sinh hoạt phí nửa đời của người nghèo. Lại liếc nhìn gương mặt, Kim Kiền nhất thời cả kinh…

Người này mày kiếm bay xéo, mắt ngọc mày ngài, mặt như trăng tròn, phong lưu phóng khoáng, y phục đẹp đẽ quý giá, trong mắt tràn đầy khinh thường cùng kiêu ngạo, đúng là: Một tên tiểu sinh bơ sữa.[3]

Kim Kiền không khỏi đưa mắt nhìn người đang đứng ở phía sau bàn xử án của Bao đại nhân, Triển Chiêu, trong lòng lén lút gật đầu: Tiểu Miêu của chúng ta vẫn thuận mắt hơn.

Đột nhiên nghe thấy Tần Hương Liên giận dữ nói: “Đương nhiên Hương Liên biết người này, người này chính là trượng phu của Hương Liên – Trần Thế Mỹ.”

Nếu không phải đang ở trên công đường, Kim Kiền suýt chút nữa vỗ đùi nói: Quả nhiên là cái tên lam nhan họa thủy đó!

Trần Thế Mỹ vừa nghe lập tức cao giọng hét lớn: “Lớn mật, ai là trượng phu của ngươi? Đúng là một ả điêu phụ!”

Tần Hương Liên lập tức chán nản: “Trần Thế Mỹ, ngươi…”

Hai đứa con của Tần Hương Liên nghe vậy, kích động bổ nhào vào hai bên chân của Trần Thế Mỹ khóc la: “Phụ thân, phụ thân, vì sao không chịu nhận chúng con?”

Trần Thế Mỹ thấy thế liền tức giận, đứng phắt dậy, đưa tay gạt hai đứa bé sang một bên, kêu lên: “Lớn mật, sao bản cung lại có đám nghiệt chủng các ngươi được?!”

Hai hài tử bị té không nhẹ, trong chốc lát không thể đứng dậy, ngồi trên mặt đất cúi đầu khóc không ngừng. Tần Hương Liên che chở hai con, sắc mặt căm uất.

Kim Kiền suýt chút nữa nhảy lên cho đầu heo này một cái tát, nhưng nghĩ lại, Trần Thế Mỹ dù gì cũng là phò mã, mình không nên quá manh động, tục ngữ nói: Khuyên người phải có lòng khoan dung… Huống chi nơi này cao thủ như mây, một nhân vật nhỏ bé như mình cứ an phận thủ thường thì hơn.

Quả nhiên, kinh đường mộc vang lớn, Bao đại nhân hét to: “Trần Thế Mỹ, nếu như ngươi còn coi thường vương pháp, la hét chốn công đường, đừng trách bản phủ không niệm tình!”

Trần Thế Mỹ vừa nghe liền hừ lạnh một tiếng, thản nhiên ngồi xuống, nhướng mày nói: “Bản cung chính là phò mã đương triều, một phủ doãn nho nhỏ của Khai Phong phủ có thể làm gì được bản cung?”

Bao đại nhân cả giận: “Cho dù ngươi là phò mã đương triều, chỉ cần phạm pháp cũng xử như dân thường.”

Trần Thế Mỹ cười lạnh: “Bao đại nhân, ngươi luôn miệng nói bản cung phạm tội, nhưng ngươi có chứng cứ không? Không phải chỉ cần tìm một ả điêu phụ đến là có thể định tội bản cung.”

“Được!” Bao đại nhân nói: “Bản phủ cho ngươi một bằng chứng.”

Dứt lời, ý bảo nha dịch trình cương đao ra trước chỗ ngồi của Trần Thế Mỹ.

Trần Thế Mỹ vừa thấy cương đao, không khỏi nheo mắt, nụ cười ngày càng lạnh: “Bao đại nhân, ngươi đưa bản cung một cái đao hỏng để làm gì?”

Bao đại nhân nói: “Cương đao này chính là vật chứng cho việc ngươi phái Hàn Kỳ giết vợ diệt con.”

“Sao Bao đại nhân lại nói vậy, bản cung không hiểu.”

“Trần Thế Mỹ, ngươi nhìn cho kỹ, trên cương đao có con dấu của phủ phò mã.”

Không biết người khác như thế nào, chứ Kim Kiền vừa lúc quỳ ở bên cạnh Trần Thế Mỹ nhìn thấy rõ ràng.

Bao đại nhân vừa nói xong, hai tay Trần Thế Mỹ hơi nắm chặt, nụ cười lạnh trên mặt ngưng lại, trong mắt lộ ra sát khí: “Bao đại nhân, đừng nói bản cung không biết Hàn Kỳ, cho dù là có, Bao đại nhân có dám đưa hắn ra đối chất với bản cung không?”

Bao đại nhân ngập ngừng: “Vì Hàn Kỳ không đành lòng sát hại mẫu tử Tần Hương Liên nên đã tự sát mà chết.”

Trần Thế Mỹ nghe vậy cười lạnh vài tiếng nói: “Nếu đã không có Hàn Kỳ, chết không đối chứng, làm sao Bao đại nhân chắc chắn Hàn Kỳ đã phụng mệnh bản cung đi giết người?”

Trần Thế Mỹ lời lẽ đanh thép, không khỏi khiến Bao đại nhân giật mình.

Chẳng qua Khai Phong phủ Bao Chửng cũng không phải người tầm thường, ngừng một chút lại nói: “Trần Thế Mỹ, tuy bằng chứng không thể khiến ngươi tâm phục, bản phủ vẫn còn có nhân chứng.”

Trần Thế Mỹ nghe vậy sửng sốt, hỏi: “Là kẻ nào?”

“Chính là vị tiểu huynh đệ đang quỳ trên công đường.”

Lúc này Trần Thế Mỹ mới chú ý đến còn có nhân vật Kim Kiền trên công đường, vội vàng quay đầu nhìn lại. Nhưng vừa thấy Kim Kiền quần áo rách rát, mặt mũi nhếch nhác, không khỏi lộ ra vẻ khinh thường.

“Kim Kiền, bản phủ hỏi ngươi, ngươi gặp mẫu tử Tần Hương Liên ở đâu?”

Kim Kiền nghe vậy: A, nhanh như vậy đã đến lượt ta ra diễn? Vội vàng thẳng lưng: “Bẩm đại nhân, tiểu nhân gặp mẫu tử Tần Hương Liên trong miếu Quan Đế nằm ở ngoại ô Thái Châu.”

“Khi đó, miếu Quan Đế chỉ có mình ngươi và mẫu tử Tần Hương Liên?”

“Bẩm đại nhân, không phải.”

“Vậy còn có người nào?”

“Còn có một vị đại hán tên là Hàn Kỳ.”

“Hàn Kỳ kia làm gì ở trong miếu?”

“Bẩm đại nhân, Hàn Kỳ cầm đao muốn giết mẹ con Tần Hương Liên trong miếu Quan Đế, thảo dân đứng ra ngăn cản, suýt chút nữa mất luôn tính mạng.”

Bao đại nhân vừa nghe, giơ kinh mộc đường lên đập mạnh: “Kim Kiền lớn mật, nếu Hàn Kỳ muốn giết các ngươi thì sao các ngươi còn có thể lành lặn quỳ ở đây? Đây nhất định là ngươi bịa đặt dối lừa.”

Kim Kiền hoảng sợ, sửng sốt nửa ngày mới hoàn hồn, thầm nghĩ: Gì chứ, thì ra lão Bao giết gà dọa khỉ, trước chấn đường uy, diệt đi sự kiêu căng của Trần Thế Mỹ, thuận tiện cũng cho Trần Thế Mỹ biết mình là một người bình thường, bị dọa sẽ nói thật, không dám nói xằng khai bừa, khiến cho Trần Thế Mỹ tâm phục khẩu phục. Vậy thì mình cần phải hợp tác thật tốt…

Trong lòng cân nhắc rõ ràng, Kim Kiền lập tức cúi người, còn thức thời mà run lên hai cái, cao giọng nói: “Bẩm đại nhân, tiểu nhân không nói bậy, rõ ràng Hàn Kỳ bảo phụng mệnh của phò mã đương triều Trần Thế Mỹ đến sát hại mẫu tử Tần Hương Liên. Nhưng Hàn Kỳ là một nghĩa sĩ, tất nhiên là biết lễ nghi liêm sỉ, tam cương ngũ thường.[4] Khi hắn biết Tần Hương Liên là thê tử của phò mã liền thu hồi sát tâm, nhưng không biết ăn nói sao với phò mã nên tự sát, để lại cương đao hy vọng có thể làm bằng chứng tố cáo phò mã. Đại nhân, lời nói của thảo dân đều là sự thật, nếu có nửa câu gian dối xin chịu sét đánh!”

Lời vừa nói xong, cả công đường kinh ngạc, nhất thời nhìn thiếu niên này với cặp mắt khác xưa.

Bao đại nhân cũng âm thầm gật đầu.

Lời khai của Kim Kiền trật tự rõ ràng, xuất khẩu thành thơ, nói rành mạch chân tướng sự tình, thuyết minh được Trần Thế Mỹ chính là chủ mưu, lại làm sáng tỏ thân phận của Tần Hương Liên, trong đó khen ngợi Hàn Kỳ, lén chê phò mã, cuối lời khai còn thề độc, khiến người ta không thể không tin.

Mọi người đâu có biết, lời khai hoàn mỹ này vốn được Kim Kiền ăn cắp bản quyền từ phim truyền hình lúc tám giờ, hao tổn tâm huyết chắp vá mà thành, tất nhiên khí thế hào hùng, cực kỳ xuất sắc.

Mọi người đã hiểu, Trần Thế Mỹ cũng không phải ngu ngốc, một lời nghe xong trong lòng liền sáng tỏ, nhất thời sinh lòng căm hận với nhóc ăn mày này.

Bao đại nhân vỗ kinh đường mộc quát: “Trần Thế Mỹ, ngươi còn lời gì để nói?”

Trần Thế Mỹ ngồi ở ghế chưa động, tay vuốt ngọc bội bên hông, chậm rãi nói: “Bao đại nhân, bằng chứng này không thể tin được.”

Đừng nói Kim Kiền, ngay cả Bao đại nhân nghe xong cũng không khỏi sửng sốt.

Trần Thế Mỹ tiếp tục nói: “Bao đại nhân, người này áo quần rách nát, hiển nhiên không phải kẻ giàu có, biết đâu chỉ vì sống tạm mà bị điêu phụ này mua chuộc đứng ra làm chứng.”

Kim Kiền nghe xong, suýt nữa uất phát nghẹn mà tức chết: Bà nó chứ, đồ Trần Thế Mỹ đầu heo, đúng là khinh người quá đáng. Cho dù quần áo của ta không thời thượng cũng không nên cay độc thế chứ! Chuyện này ảnh hưởng nghiêm trọng đến vấn đề danh dự của người tương lai ta đây, tuyệt đối không thể thỏa hiệp.

Nghĩ vậy, Kim Kiền vội vàng quay người dập đầu, lớn tiếng thưa: “Bẩm đại nhân, thảo dân tuyệt không nói láo, đại nhân thanh thiên minh nguyệt, mong đại nhân minh giám.”

Bỏ trăm bỏ vạn, chứ không thể bỏ mông ngựa, trước nịnh bợ lão Bao rồi tính sau.

Lông mày Bao đại nhân nhíu chặt, vừa định mở miệng lại bị Trần Thế Mỹ đoạt trước:

“Cho dù người này không đưa ra bằng chứng giả, ngươi có tận mắt nhìn thấy bản cung lệnh cho hắn đi giết người không? Hàn Kỳ kia đã chết rồi, Bao đại nhân, còn ai có thể làm chứng? Ngươi chỉ dựa vào một cương đao không biết tìm từ đâu đến và lời nói của một tên ăn mày đã muốn gán tội cho bản cung, chuyện này không khỏi quá nực cười rồi.”

Công đường lặng như tờ, mọi người đều ngút ngàn lửa giận.

Trần Thế Mỹ chầm chậm đứng dậy, bước từng bước nhỏ ra ngoài cửa công đường, quay đầu nói: “Bao đại nhân, bản cung thân là phò mã đương triều, công việc bận rộn, không có thời gian giỡn trò thăng đường thẩm vấn với phủ doãn Khai Phong phủ nho nhỏ nhà ngươi!”

Dứt lời, giọng mũi hừ một tiếng cười khẩy, phất tay áo bước đi.

Nhưng công đường Khai Phong phủ sao có thể nói đến là đến nói đi là đi. Nha dịch canh cửa hô lên một tiếng, rút trường đao ra chặn trước mặt Trần Thế Mỹ.

Trần Thế Mỹ vừa thấy, hơi ngẩng đầu quát to: “Bản cung chính là phò mã đương triều, kẻ nào dám chắn đường?”

Đám nha dịch kia không hề động đậy.

Kim Kiền tán thưởng trong lòng: Quả nhiên là quan sai ở Khai Phong phủ, một chữ thôi: “Oách!”

Sau đó chợt nghe Bao đại nhân trên đường mở miệng: “Cho hắn đi…”

Lúc này trường đao mới rụt lại.

Trần Thế Mỹ cười lạnh, nghênh ngang bước đi.

Hai đứa trẻ lập tức gào lên không ngừng, khóc than khiến cho lòng người chua xót.

Bao đại nhân đi qua bàn xử án, đến giữa công đường, đưa tay nâng mẹ con Tần Hương Liên dậy, muốn nói lại thôi.

Tần Hương Liên thấy thế liền khóc: “Đại nhân, Hương Liên biết, Trần Thế Mỹ nay là hoàng thân quốc thích, ngay cả đại nhân cũng…”

“Tần Hương Liên!” Bao đại nhân đột nhiên lên giọng: “Nếu bản phủ đã nhận vụ án này của ngươi, tất nhiên sẽ gắng hết sức, trả lại lẽ phải cho ngươi.”

Tần Hương Liên nghe vậy, hai mắt tức thì rưng rưng, quỳ xuống nói: “Đa tạ Bao đại nhân.”

Kim Kiền bên cạnh chầm chậm đứng dậy, trong lòng không khỏi vô cùng căm phẫn: Quả nhiên là danh nhân lịch sử Trần Thế Mỹ, có bản lĩnh để lại tiếng xấu muôn đời… bà nhà nó, hắn kiêu ngạo cái gì, không phải là phò mã sao? Đưa đến hiện đại cùng lắm chỉ là một tên tiểu bạch kiểm[5] ăn cơm mềm, không thì là ngưu lang[6] hạng cao cấp, ta nhổ vào cái tên sống mà không thể tự nuôi nổi bản thân như ngươi!


[1] Phía trước là phòng khách phía sau là phòng ngủ: Nguyên văn là “Tiền đường hậu thẩm”, cấu trúc của công đường thời xưa.

[2] Bên trái là tổ miếu bên phải là đàn tế: Nguyên văn là “Tả tổ hữu xã”. “Tả tổ” là xây dựng nơi bái tế tổ tiên ở bên trái, thể hiện tư tưởng tôn thờ tổ tiên, đề cao đạo hiếu; “hữu xã” là lập đàn tế cổ ở bên phải, thờ cúng thần đất và thần lương thực.

[3] Tiểu sinh bơ sữa: Nguyên văn là ‘nãi du tiểu sinh’, dùng để chỉ những thanh niên không có vẻ đàn ông, ngọt ngào ẻo lả.

[4] Tam cương ngũ thường: Tam cương – vua tôi, cha con, chồng vợ; ngũ thường – nhân, nghĩa, lễ, trí, tín.

[5] Tiểu bạch kiểm: Những người đàn ông sống dựa vào việc ăn bám phụ nữ hoặc được phụ nữ bao nuôi.

[6] Ngưu lang: Những người đàn ông làm việc ở quán rượu, công việc là rót rượu và hầu rượu cho khách, khách hàng phần lớn là phụ nữ.

12 thoughts on “[ĐKPP] [9] Trát mỹ án – Đệ lục hồi

  1. vào đọc chùa đã lâu nay mới thò mặt comm
    ngự tiền tứ phẩm đeo đai hộ vệ –> ngự tiền tứ phẩm đới đao hộ vệ, theo tớ để như thế hay hơn
    Đứng ở trước Tần Hương Liên giường –> Đứng ở trước giường Tần Hương Liên
    Xin góp ý chút chút cho bản edit của bạn

    • Thanks bạn nha :”> đôi lúc bọn mình tự edit nên nhìn hoài không thấy lỗi, đúng là người ngoài nhắc lúc nào cũng rõ ràng hơn :’x

      Còn chỗ kia, chắc Stranger định viết là “đeo đao hộ vệ” như mấy chương trước, nhưng loáng quáng type nhầm đó mà :P

      Can <3

  2. ồ ô tg có đề cập đến DBSK tình yêu của ta kìa
    truyen hay thật nhưng ma nhà lại ko edit tiếp ta thì lại ko có tiền a~ phải 2, 3 cuốn còn mua nổi chứ 6 cuốn mua về chắc nó bị bán ve chai lun

  3. Pingback: Đến Khai Phong phủ làm nhân viên công vụ |

  4. Pingback: [Giới thiệu] Đến Khai Phong phủ làm nhân viên công vụ | ๑۩۞۩๑[♥๑۩۞۩๑ (¯`•♥Vũ Hạ Lầu•´¯) ๑۩۞۩๑[♥๑۩۞۩๑

Trả lời heo_peo_iu Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: