Đoạn hồng trần [5] [6]


Đoạn hồng trần

Tác giả: Nam Kha Ức Mộng

Biên tập: Candy

*

Ngộ Không và Quan Âm

Ngũ

Đêm hôm đó, ánh trăng trong trẻo, bóng trúc tầng tầng.

Hoang sơ miếu đổ, thầy trò bốn người.

Ta lại mộng Tề Thiên. Áo choàng màu đen, áo giáp bằng vàng, tiếng cười lanh lảnh, bễ nghễ[1] thiên hạ.

Đó mới là Tề Thiên chân chính, hắn kiêu ngạo đứng trên đỉnh núi, áo quần phất phới, khí phách ngợp trời.

Hắn nói, ta chướng mắt trời, ta phản thiên đình. Ta chướng mắt đất, ta nháo địa phủ. Ta chướng mắt Ngọc Đế, ta đánh điện Linh Tiêu!

Cờ quạt vô số, chiêng trống vang rền, một người kiệt xuất đứng giữa trời đất.

Gậy Kim Cô vung lên, đánh đâu thắng đó không gì cản nổi.

Mười vạn thiên binh, tứ đại ma tướng, Càn Khôn Na Tra, Bảo Tháp Lý Tĩnh. Ai cũng không ngăn được bước Tề Thiên.

Điện Linh Tiêu náo loạn, chẳng mấy chốc, Ngọc Đế rớt kim quan, ngã phịch xuống đất.

Tề Thiên cầm gậy Kim Cô, chỉ thẳng Ngọc Đế, gằn từng tiếng: “Liên Sinh của ta ở đâu?”

Ngọc Đế cười nhẹ, đầy vẻ khinh thường, đáp lại: “Trên đời chỉ có Quan Âm, đâu ra Liên Sinh?”

Tề Thiên chấn động, lập tức kéo lấy y phục của Ngọc Đế, gào lên: “Trả Liên Sinh cho ta, trả Liên Sinh cho ta!” Giọng nói dần khàn đục.

Ngọc Đế cười lạnh: “Người không quay đầu lại xem, Liên Sinh đang ở đâu?”

Một người áo trắng thanh lãnh, mày liễu mặt sen, môi đỏ răng trắng. Không nhiễm khói lửa chốn nhân gian.

Tề Thiên quay đầu, Liên Sinh của hắn đã thành Phật.

Nhớ ngày gặp nhau ở Tử Trúc Lâm, thiếu niên bướng bỉnh, giai nhân thanh lãnh.

Thì ra tất cả đều giật mình như mộng. Trong mộng, Tề Thiên vẫn là yêu hầu, Liên Sinh còn chưa thành Phật.

Quan Âm một tay kết ấn, một tay cầm bình. Vẫn như trước, mặt sen soi sáng, tâm sen trong trẻo.

Nhưng mắt dài chỉ còn đại triệt đại ngộ, đại từ đại bi.

Liên Sinh của hắn đã là Nam Hải Quan Thế Âm.

Tề Thiên tiến lên, liên tục thất thanh: “Liên Sinh?”

Mắt hiền của Quan Âm khép lại, nói: “Tề Thiên, ma sinh từ tâm, mau mau dừng tay.”

Tề Thiên ngửa mặt cười lớn, tối tăm trời đất.

Hắn nói, nếu Liên Sinh thành Phật, vậy hãy để Tề Thiên thành Ma.

Ma và Phật, mới có thể quấn quít không rời.

Tỉnh mộng, Ngộ Không đang dựa vào Kim Cô ngồi cạnh cửa sổ.

Ngoài cửa sổ, bóng cây trùng điệp. Dường như sâu bên trong có người thanh tịnh tựa liên hoa đang đứng.

Tề Thiên kiếp trước đã bị tước hết khí phách.

Ngộ Không kiếp này đã không còn biết Liên Sinh là ai.

Đôi khi hắn hỏi ta, Nam Hải có xa không?

Có xa không? Một đoạn trần duyên, một lần luân hồi.

Đó là khoảng cách từ nơi này đến Nam Hải.

*

 Kim Thiền Tử thiên

Lục

Đường lớn xa xăm, đường Tây Thiên dài đằng đẵng.

Đi ngang qua một nơi, thấy một chú tiểu bị binh lính áp giải.

Chú tiểu áo gai vải thô, thấy bốn người chúng ta, quỳ rạp xuống đất.

Chú tiểu nói: “Thánh tăng, xin cứu sư phụ.”

Một cơn gió nổi lên, cát vàng cuồn cuộn bay đầy trời.

Chú tiểu bị binh lính áp đi, tiếng hô vẫn bên tai: “Thánh tăng, xin cứu sư phụ.”

Bất chợt hoảng hốt, rốt cuộc đã bao nhiêu năm?

Một ngàn năm, hai ngàn năm…

Như Lai nói, Kim Thiền, Kim Thiền, khi hoa này nở hết sẽ đến mùa trổ hoa.

Ta cúi đầu nhìn, là gốc Đồ Mi.

Ta cười nhẹ, Đồ Mi nở hết, chỉ còn lại Bỉ Ngạn hoa nở từ kiếp trước.[2]

Bỉ Ngạn hoa, đỏ thắm như đã chết.

Mở thông một đường. Bỏ qua vong xuyên, bỏ qua Nại Hà, nhưng không bỏ nổi tịch mịch của kiếp trước.

Kim Thiền Tử không trải qua vong xuyên, gặp được kiếp sau ở kiếp này.

Kiếp sau của ta, là chú tiểu vải thô áo gai kia.

Thì ra, Kim Thiền Tử cũng sẽ đầu thai.

***

Tế Trại quốc, Kim Quang tự.

Ngọn đèn lập lòe, trong bảo tháp mạng nhện chăng đầy.

Ta phủi ít bụi bặm, Ngộ Không cầm đèn, dò đường cho ta.

Nhớ tới lời cầu xin của chú tiểu kia, cùng những hòa thượng bị áp giải.

Ta trông thấy sư phụ của tiểu sa di, tuổi tác đã cao, mặt mày vẫn sắc nét như trước.

Ta kinh ngạc nhìn lão tăng trước mắt.

Mi dài mắt hẹp, hào quang sáng rực.

Y mở mắt, là biển cả mênh mông.

Y nói, nhân gian ngắn ngủi sáu mươi năm, Kim Thiền, cuối cùng ta đã đợi được ngươi.

Ta chao đảo, suýt nữa té ngã.

Ca Diếp,[3] sao lại là ngươi?

Ca Diếp cười khổ, ngày ấy trên đỉnh Linh Sơn, Kim Thiền chỉ nhớ rõ Như Lai, làm sao biết đến Ca Diếp?

Ta bỗng nhiên nhớ ra, Ca Diếp áo trắng phiêu miểu, Như Lai niêm hoa, Ca Diếp khuynh thành cười, chúng sinh điên đảo.[4]

Ca Diếp nói, ở Tây Thiên, ngươi và ta bỏ lỡ một nụ cười. Dưới nhân gian, chúng ta cùng trở lại năm tháng trước đây.

Ca Diếp nhắm mắt, chú tiểu khóc không ngừng.

Nó nói, sư phụ, sư phụ, người đồng ý sẽ đưa con tới Linh Sơn.

Sư phụ, sư phụ, người đã nói Bỉ Ngạn hoa nở.

Sư phụ, sư phụ, đừng bỏ lại con…

Quân sinh ta chưa sinh, ta sinh quân đã lão

Quân hận ta sinh muộn, ta hận quân sinh sớm

Quân sinh ta chưa sinh, ta sinh quân đã lão

Hận không sinh đồng thời, ngày ngày cùng quân hảo

Ta sinh quân chưa sinh, quân sinh ta đã lão

Ta cách quân chân trời, quân cách ta góc biển

Ta sinh quân chưa sinh, quân sinh ta đã lão

Hóa điệp đi tìm hoa, hàng đêm vương phương thảo

Trong bảo tháp, dưới ngọn đèn, Kim Thiền Tử rơi lệ đầy mặt.

Một lần bỏ lỡ, chính là vĩnh viễn.

Bỉ Ngạn hoa nở ở cõi niết bàn, hoa không thấy lá, lá không thấy hoa.


[1] Nhìn bằng nửa con mắt.

[2] Bỉ Ngạn hoa nở ra trước khi quên đi tiền thế – có ý nghĩa là “bi thương nhớ lại” – luôn luôn là loại hoa nở cuối cùng.

[3] Ma Ha Ca Diếp, hay còn gọi là Tôn giả Ca Diếp, đứng đầu Thập Đại Đệ Tử toạ dưới Phật Tổ. Ngài là Đầu-đà (tu khổ hạnh) đệ nhất, được xem là Sơ tổ Thiền Tông Ấn Độ.

[4] Nói đến pháp thoại “Niêm hoa vi tiếu”, đầy đủ là “Thế tôn niêm hoa, Ca Diếp vi tiếu”.

4 thoughts on “Đoạn hồng trần [5] [6]

  1. “Bỉ Ngạn hoa mở ở cõi niết bàn, hoa không thấy diệp, diệp không thấy hoa” –> vừa thê lương vừa da diết, đời đời kiếp kiếp chỉ có duyên không phận, sinh tử luân hồi chỉ có thể nhìn mà không thể chạm vào nhau…

  2. “Quân sinh ta chưa sinh, ta sinh quân đã lão

    Quân hận ta sinh trễ, ta hận quân sinh sớm

    Quân sinh ta chưa sinh, ta sinh quân đã lão

    Hận không sinh đồng thời, ngày ngày cùng quân hảo”

    —> Đọc xong chỉ có một cảm giác: mất mát cùng thê lương!

  3. Tề Thiên ngửa mặt lên trời cười to, tối tăm trời đất.

    Hắn nói, nếu Liên Sinh thành Phật, vậy hãy để Tề Thiên thành ma.

    Ma cùng Phật, mới có thể dây dưa không ngừng.

    tội nghiệp Tề Thiên của ta *chấm nước mắt*, anh hùng khó qua ải mỹ nhân, hồng trần vạn dặm, đoạn tuyệt tình duyên…tội nghiệp quá!

Tung hoa nào!!! *(^o^)*

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: