[Chia rẽ uyên ương] Chương 1


Chia rẽ uyên ương vô tội, bỏ chồng có lý

Tác giả: Minh Hồ Lãnh Nguyệt

Biên tập: Candy

*

[1] Từ nay về sau Tiêu lang là người qua đường

Tôi ly hôn.

Lý do ư? Đại khái là phát hiện ra người nói đời này không thể không có tôi, người nói đem trọn trái tim trao cho tôi đã nuôi bồ nhí bên ngoài.

Có lẽ thái độ của tôi không bộc lộ rõ ràng, khiến cho anh ta tưởng rằng sức chịu đựng của tôi cao lắm. Sự hổ thẹn lóe qua mắt, sau đó anh ta liền cao giọng nói đi làm vất vả cỡ nào, việc xã giao khó khăn cỡ nào, chuyện như thế này phổ biến cỡ nào ở xã hội hiện đại…

Tôi sai lầm rồi, tôi đã đánh giá quá cao sự thấu hiểu của anh ta về mình. Tôi không mắc bệnh sạch sẽ, nhưng chồng của tôi chỉ có thể là của mình tôi, mặc kệ là thân thể hay tâm tư, dù vượt quá giới hạn một chút cũng không được phép! Chẳng lẽ anh ta không thấy bẩn sao? Thứ đó chuyển từ người phụ nữ này qua người phụ nữ khác, có lẽ, anh ta còn cảm thấy rất sung sướng. Nhưng tôi cảm thấy bẩn, vô cùng bẩn!

Kỳ thật tôi muốn hỏi một câu, nếu tôi cũng nuôi bồ bên ngoài như anh, anh còn có thể nói liên mồm được như vậy không? Không thể rồi, đâu có gã đàn ông nào chấp nhận vợ mình ngoại tình chứ? Mặc cho thế giới này suốt ngày hô hào nam nữ bình đẳng, anh ta vẫn muốn lạm dụng đặc quyền nam tính của mình ư? Nhưng tôi không thể vô sỉ như anh ta, làm người nên giữ mình trong sạch!

Sự thật cho thấy, sự kết hợp của chúng tôi là một sai lầm. Chúng tôi đều đánh giá cao đối phương, chưa hiểu hết tính cách của đối phương, chẳng qua chuyện ngoại tình chỉ đào lên ngòi nổ đã được chôn vùi từ lâu. Phương pháp xử lý tình huống này cũng rất dễ dàng, thử hỏi nếu bây giờ trên người bạn có một khối u ác tính nhỏ thì nên làm gì? Tất nhiên đau dài chi bằng đau ngắn, lập tức vung đao xẻo đứt nó! Nếu không, cái u ác tính kia sẽ ngày càng to, thậm chí sẽ đến giai đoạn cuối, cướp lấy mạng nhỏ của bạn.

Cho nên, đứng trước toà án, sau khi đệ trình căn cứ chính xác rằng chồng mình không chung thủy, tôi lẳng lặng nghe toà án tuyên bố kết quả cuối cùng. Ánh mắt anh ta nhìn tôi ngỡ ngàng, có hối hận, có hổ thẹn, nhưng vậy thì đã sao? Chẳng lẽ tôi không đau ư? Yêu anh ta, không phải chuyện một sớm một chiều. Ngày ngày đêm đêm quấn quít còn đang hiển hiện trước mắt, mỗi câu đường mật gắn bó khăng khít, thề non hẹn biển còn văng vẳng bên tai, tôi yêu anh ta, dù không kinh tâm động phách, cũng là tế thủy trường lưu.(1)

Nhìn đến những chứng cứ ngoại tình, lòng của tôi đau như bị dao cứa. Tôi muốn trốn tránh, càng không ngừng tự nhủ đây không phải sự thật, có lẽ, có lẽ anh ta bị người hãm hại cũng không chừng… cho đến khi anh ta thừa nhận. Tim của tôi dường như ngừng đập, đau hận đan xen cùng những lời anh ta liến thoắng nói yêu tôi không ngừng tạt vào mặt.

Kết quả phán quyết khiến tôi rất vừa lòng, ly hôn, anh ta không còn là chồng của tôi. Sau phiên tòa, anh ta lớn tiếng gọi tên tôi, lao lại đây giữ lấy tay tôi, hỏi vì sao.

Tôi nhìn người yêu dấu thủa xưa này, nhẹ nhàng giãy ra, lui về sau vài bước, ánh mắt sáng quắc: “Đừng đụng vào tôi, tôi ghét anh bẩn.”

Anh ta như bị sét đánh, đứng tại chỗ, sau đó, anh ta quỳ xuống trước sự hiện diện của nhiều người, xin tôi tha thứ.

Tôi cười nhạt một tiếng, xoay người bước vội đi. Chồng yêu của tôi à, yêu và hận chỉ cách nhau một đường chỉ, ly hôn đã cắt đứt quan hệ của chúng ta, nhưng không thể làm nguôi đi oán hận và căm tức trong lòng tôi, cho nên, chồng yêu ơi, hãy đón nhận những ngày tháng về sau đi.

Bước xuống bậc thang của tòa án, bỗng nhiên trượt chân, thân thể lập tức mất thăng bằng, cả người tôi ngã nhào xuống cầu thang, va vào góc cạnh rất đau, đầu óc mờ mịt. Thân thể tiếp tục lăn xuống không ngừng, đầu đập mạnh vào bức tượng trước cổng tòa án.

Phía sau truyền đến tiếng gào thét của anh ta, cùng với tiếng hét chói tai lộn xộn hỗn loạn của bạn bè gia đình. Tôi vừa đau đớn vừa nghĩ vì sao ngã xuống rồi mà cơ thể còn có thể lăn xa như vậy, bậc thang hẳn phải cách pho tượng một đoạn khá dài mới đúng…

Một đôi tay run run nhấc đầu tôi lên, tôi thuận thế dựa vào ôm ấp ấm áp, mùi hương này là loại sữa tắm tôi chọn cho anh ta… Tôi cố sức mở to mắt, nâng tay lên, lại phát hiện tay đã dính đầy máu tươi, hô hấp cũng khó khăn. Tôi gắng gượng hít từng ngụm khí, tiếc rằng âm mưu quỷ kế để trả thù của mình còn chưa thực hiện được, chồng yêu của tôi à, ông trời quả thực không bạc đãi anh nhỉ…

Vì thế tôi cố gắng mỉm cười lộ lúm đồng tiền, hướng về người đàn ông đang chảy nước mắt trước mặt, tay lại với về phía bạn bè người thân bên cạnh, dốc hết sức nói: “Trời xanh làm chứng, lên trời xuống đất tôi cũng không tha thứ cho anh.”

Tôi khép mắt lại, nghe thấy bọn họ khóc thét. Chồng yêu ơi, đây là hận thù của tôi, lên trời xuống đất tôi cũng không tha thứ cho anh, có lẽ anh sẽ vì nó mà đau khổ cả đời, có lẽ vừa xoay người anh đã quăng ra sau đầu, nhưng bạn bè người thân của tôi đều nhớ rõ, ít nhất là nhớ rõ thay anh. Gông xiềng này, anh trốn được sao?

Đứng ở đình nghỉ mát trong hoa viên, ta đã trở thành một nữ nhân tên là Phó Tĩnh Nhã. Nữ nhân này không chịu nổi tin dữ trượng phu sắp nạp thiếp, suốt ngày dùng lệ rửa mặt, cuối cùng sau buổi trưa của một ngày cô độc, vì bi thương quá độ mà tắc nghẽn cơ tim, mạng sống chấm dứt.

Đây là thời đại phong kiến lạc hậu, nhìn quần áo cũng có thể đoán được, rõ ràng là mùa nóng, nữ tử còn phải mặc kín cổng cao tường trong ba lớp ngoài ba lớp. Phó Tĩnh Nhã thật là một nữ tử đáng thương, tiểu thư trong danh gia vọng tộc, tính cách cũng cao quý, có điều đọc nhiều thi từ tập nhạc nên tế bào lãng mạn phát triển thái quá, gặp được ý trung nhân phong độ tiêu sái nói năng lễ độ ở một ngôi chùa nào đó.

Thời gian đặc biệt, địa điểm đặc biệt, kim phong ngọc lộ vừa gặp gỡ, đẹp hơn hẳn nhân gian vô số,(2) Tương Vương có mộng thần nữ có tình,(3) Phó Tĩnh Nhã mặc cho tình ái trói buộc, ngoan ngoãn ngồi lên kiệu hoa gả cho người nàng yêu.

Không ngờ chỉ ngắn ngủi một năm, tướng công lại thích người khác, ngoài miệng vừa nói nàng mới là người quan trọng nhất, đã tích cực muốn cưới nữ nhân bên ngoài kia về. Trong lòng Phó Tĩnh Nhã không hề muốn trượng phu nạp thiếp, nhưng không thể ngăn cản. Trượng phu Tôn Thừa Nghiệp là con trai độc nhất của một gia tộc giàu có trong thành, nàng không những không nên ngăn cản trượng phu nạp thiếp, ngược lại còn phải thay trượng phu tích cực xem xét người để chọn làm tiểu thiếp. Đáng hận hơn là buổi sáng tướng công nàng ngọt ngào thương lượng muốn sinh con, ngay sau đó lại lăn lên giường với nữ nhân khác, kết quả là nàng vừa bất ngờ vừa phẫn nộ, trong lòng tràn ngập oán hận cùng không cam tâm, rời xa thế giới mà nàng có giãy dụa thêm cũng không thể thay đổi này.

Chuyện này cũng tương tự như ta, vì thế ta bình thản nhận lấy thân thể nàng, thậm chí nhận cả xúc cảm oán hận của nàng. Ta thật sự muốn nhìn xem Tôn Thừa Nghiệp rốt cuộc có ba đầu sáu tay như thế nào, mà có thể khiến cho một nữ tử tĩnh tựa liên hoa(4) như Phó Tĩnh Nhã cam tâm tình nguyện nhảy vào lưới tình hắn sớm mưu tính. Lúc trước thiết kế tình huống gặp nhau, là do cảm mến đã lâu hay chỉ vì hấp dẫn vẻ ngoài? Nếu nam nhân này yêu Phó Tĩnh Nhã thật lòng, vậy kế hoạch trả thù của ta thật đúng là làm ít lợi nhiều rồi.

Có người nói nữ nhân chỉ biết làm tổn thương nam nhân của mình. Ta không đồng ý với lời này. Rõ ràng người khác tổn thương ngươi trước, chẳng lẽ ngươi phải nén giận, mặc cho mình bị phản bội? Khi sự thật đã rành rành trước mắt thì muốn tránh cũng không thể. Vào khoảnh khắc tình yêu rơi xuống vực sâu, xoay chuyển thành thù hận, ta không muốn nhân nhượng khúm núm mà sống nữa, ta muốn trút hết một bụng oán hận ra, sau đó yêu hận đều tan biến. Thủa xưa đầy kỷ niệm tan thành mây khói, con đường sau này, có thể là nơi núi sâu người ẩn bàn thơ luận đạo, hoặc ở ngày lành đẹp trời nào đó gả cho người khác, tất cả đều tùy thuộc vào ta. Tiêu lang người qua đường, có lẽ chỉ biết cười mà bước qua.

*

Chú thích:

Tên chương 1 – ‘Từ nay về sau Tiêu lang là người qua đường’:

Lấy ý từ bài thơ ‘Tặng tỳ’ của Thôi Giao dành cho cô tỳ nữ ông rất yêu thích khi nàng đi lấy chồng. Mình tạm dịch nhé:

“Vương tôn công tử nối gót theo

Lệ buông xanh biếc thấm khăn hồng

Hầu môn vừa vào sâu như biển

Chỉ còn Tiêu lang kẻ qua đường.”

Hai câu thơ cuối rất kinh điển, nếu xem các bài thơ Đường, sẽ phát hiện rất nhiều cô gái khi nhắc đến người yêu đều gọi là ‘Tiêu lang’, thời Tống, thời Thanh về sau cũng dùng cách này, mà trước thời Đường vẫn chưa xuất hiện. Vậy vì sao ‘Tiêu lang’ được dùng như ‘tình lang’?

Có cách giải thích dựa vào ‘Liệt tiên truyền’ của Lưu Hướng thời Hán: Tần Mục Công và Tiêu Sử có tài thổi tiêu, có thể gọi được khổng tước trắng bằng tiếng tiêu của mình. Mục Công có con gái tên là Lộng Ngọc, Mục Công nguyện cho con gái cưới Tiêu Sử. Tiêu Sử ngày ngày dạy Lộng Ngọc bài Phượng Minh, mấy năm sau thổi giống như tiếng phượng, phượng hoàng đến nhà của hai người, nên gọi là đài Phượng Hoàng. Hai vợ chồng vẫn ở trên đài Phượng Hoàng, cho đến vài năm sau mới cưỡi phượng hoàng lên trời. Về sau ‘Lộng Ngọc’ được dùng để chỉ mỹ nữ hoặc tiên nữ, ‘Tiêu Sử’ dùng để nói tình lang hoặc vợ chồng, sau trở thành ‘Tiêu lang’.

Một cách giải thích khác được viết trong ‘Lương thư – Võ đế kỷ thượng’: “Thiên vệ tướng quân Vương Kiểm Đông lên chúc rượu, vừa thấy Tiêu Diễn, vẻ mặt kính trọng sâu sắc, vì thế Lô Giang Hà ghi lại: Tiêu lang ngồi giữa trung tâm, cao quý không nói nên lời.” Tiêu lang này chính là Lương Võ đế Tiêu Diễn, người lập ra triều Lương, phong lưu đa tài, rất có danh tiếng trong lịch sử. Về sau nhiều người dùng ‘Tiêu lang’ chỉ nam tử được nữ tử yêu say đắm.

(Giời ạ, edit xong đoạn chú thích này mà quáng mắt luôn @__@)

(1) Tế thủy trường lưu: Dòng suối nhỏ nhưng chảy dài. Ý nói tình yêu của nữ chính không quá cuồng nhiệt nhưng sâu sắc, chung thủy.

(2) Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng, đẹp hơn hẳn nhân gian vô số: Nguyên văn là ‘Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng, tiện thắng khước nhân gian vô sổ’. Trích trong ‘Thước kiều tiên’ của Tần Quan, miêu tả đêm Thất Tịch gặp gỡ của Ngưu Lang Chức Nữ.

(3) Tương Vương có mộng thần nữ có tình: Theo một điển cố, thời Chiến quốc, thần nữ Vu sơn thầm mến Sở Tương Vương, lén xuống phàm trần gặp gỡ. Tương Vương vừa thấy liền đem lòng thương yêu, muốn kết thành vợ chồng, nhưng vì tiên phàm cách trở nên không thể như nguyện. Sau khi Tương Vương về cung liền nhớ mãi không quên, thần nữ Vu sơn muốn gỡ tương tư của Tương Vương, liền vào mộng se duyên vợ chồng rồi trao ngọc bội rời đi. Về sau Tương Vương đến tận Vu sơn tìm giai nhân, thần nữ lại xuất hiện, nói rằng tiền duyên đã hết, khuyên Sở Tương Vương nén tình cảm, chuyên tâm xã tắc. Tương Vương đồng ý từ biệt, trở về hoàng cung.

(Một phút cho quảng cáo: Để biết thêm thông tin chi tiết về thần nữ Vu sơn, đón đọc phần đầu tiên của Hán trang liễm diễm nhé. :”>)

(4) Tĩnh tựa liên hoa: So sánh một người phụ nữ dịu dàng thanh khiết như hoa sen.

21 thoughts on “[Chia rẽ uyên ương] Chương 1

    • Bộ này mình sẽ làm một lèo mừ, có lẽ một tuần độ hai, ba chương gì đó :D về sau sẽ chậm hơn vì về nửa cuối mỗi chương dài gấp đôi bây giờ ớ.

      À, bộ Khai Phong phủ chậm là do nàng Stranger mà *mặt vô tội* nàng ấy là heo péo hay ngủ nên thế đó. =))

  1. Candy ơi, ta đã thi xong môn cuối oanh oanh liệt liệt haaaaaaaaaaaaaaaaaaa. Bây giờ có thể thảnh thơi vào nhà nàng đọc truyện rồi, ta sẽ tích cực like và comment ủng hộ nàng. Đọc chap 1 đã thấy hấp dẫn rùi, nàng nữ chính này ta thích, ta thù nhất mấy gã ngoại tình, như nữ chính nói là “thực bẩn”, đánh vào tình cảm là đòn hiểm nhất, nữ chính thật là mạnh mẽ. Nàng ui, send cho ta convert bộ này qua mail kan_kan_91@yahoo.com cho ta với nhé, yêu nàng * mắt chớp chớp, miệng đớp đớp *

    • Hị hị, vừa send xong :”> Ta cũng thích tính nữ chính nên mới edit bộ này, dù có những đoạn giọng văn của nó thiệt là… *thở dài* cái kiểu đối thoại được viết qua lời kể ấy nàng, hơi cứng một tẹo.

      Mà…

      *đẩy ra* người ta là hoa đã có chủ rồi đó, hưởng hoa là phải cống vàng cống bạc nha XD~~

  2. nvc là một người dứt khoát kiên quyết
    chiêu khá độc
    ngã chảy máu mà vẫn ko quên trả thù
    tớ thích
    >>>>>>>>>>>>>>>**<<<<<<
    hihi, chúc chủ nhà cung chúc tân sang vạn sự như ý

  3. aida, không muốn vào nhà Nhược Linh vì không muốn nhảy hố, nhưng vẫn không kiềm chế được mà tay click click cuối cùng vẫn bị vào hố, ôi thôi :((… lời văn hay quá đi *khóc ròng*

  4. Doc xong Anh ta duong that la thich ! Bay gio tiep tuc mon men sang bo nay ! Nu 9 that co ca tinh nha ! Tiep tuc theo doi ne ! Thanks em nhieu lam ! Rat thich van phong cua em !

  5. keke thank chủ nhà
    Truyện này hay đó nữ nhân là phải vậy. Đánh chết hết bọn ngoại tình mặt dày mày dạn ngoại tình mà còn thề thốt yêu vợ thật là vô sỉ mặt dày chơ chẽn.
    Her her đạp hết hj

  6. ” lên trời xuống đất tôi cũng không tha thứ cho anh, có lẽ anh sẽ vì nó mà đau khổ cả đời, có lẽ vừa xoay người anh đã quăng ra sau đầu, nhưng bạn bè người thân của tôi đều nhớ rõ, ít nhất là nhớ rõ thay anh. Gông xiềng này, anh trốn được sao?” Nữ chính quá độc!!!! Hay nhất là giọng văn! nàng edit quá tuyệt!

  7. Thanks nàng! Mở đầu truyện cho thấy nữ chính k phải là kiểu não tàn( mình là mình rất ghét kiểu nữ chính não tàn ). Hơn nữa lại là truyện sủng. Mình rất thích!!! Thanks nhà nàng đã edit. Mình nhảy hố đây ^^

  8. Mình biết wordpress của ấy qua truyện Nghịch Thiên. Mình cũng đã đọc qua 1 số truyện ngắn của nhà ấy, buồn và hay. Tung hoa cho truyện này nào. Cảm ơn ấy đã edit cho mọi ng cùng đọc nhé :x :x :x

  9. oa, ta khoái quá! đã biết vì sao nàng nói nữ chính là người nguy hiểm rồi! thiệt hả dạ, cho thèn chồng đó dằn vặt tới chết luôn đi. hừ!

Tung hoa nào!!! *(^o^)*

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: