[Nếu tình yêu] Chương 10, 11 – Hết


Nếu tình yêu chưa từng nói dối

Tác giả: Lục Xu

Biên tập: Candy

[ ♥ Tặng nàng Nguyệt Lâm Quân ♥ ]

*

Chương 10

Tỉnh Lan nhìn Hướng Đình một tay cầm bình truyền một tay bế Tiểu Quai ra khỏi toilet, cô bé kia tay vẫn cắm kim chích, bây giờ đang chu môi giận dỗi.

Cô cười, đúng là một bé gái đáng yêu khiến người ta muốn nựng.

Hướng Đình ru Tiểu Quai ngủ, đây đúng là một công việc vĩ đại, điều này khiến Tỉnh Lan cảm thấy ấm áp, dẫu cho sự ấm áp này không thuộc về cô.

Hướng Đình dỗ được Tiểu Quai xong mới quay sang nhìn Tỉnh Lan, ra hiệu cô ra ngoài nói chuyện.

Tỉnh Lan âm thầm thở dài, chỉ cần thấy anh chăm sóc con gái như vậy, suốt mấy năm qua cô thích anh cũng coi như có mắt.

Cô mỉm cười đưa điện thoại cho anh nói, “Vừa rồi Lê Khê gọi điện đến.”

Ánh mắt anh quả nhiên sáng lên, “À, nói gì vậy?”

“Chưa nói gì đã ngắt rồi.”

Anh cầm điện thoại trên tay, phân vân một lúc rồi ngẩng lên nhìn cô, “Em không đi làm à? Sao thích đến đây thế.”

Cô ngồi xuống cạnh anh, “Em đến trông chừng anh chứ còn gì nữa, anh với Lê Khê đang cãi nhau phải không, em đến canh, biết đâu lại có cơ hội.”

Hướng Đình nghe giọng điệu là biết cô đang nói đùa, mấy năm nay quan hệ của bọn họ giống như bạn bè, cảm giác cũng không tệ.

“Anh phải cảm ơn em rồi, ai đời lại thừa hơi đến trông chừng anh.”

Cô cười xòa.

Không phải chỉ mất đi một người đàn ông sao? Mà không, không phải mất đi, chẳng qua là không thể có được, cũng không phải điều gì ghê gớm lắm.

“Anh với Lê Khê giờ sao rồi?”

Mặt anh trầm xuống, “Vẫn vậy thôi.”

“Anh không cảm thấy an toàn?” Cô cười, “Vẫn nghĩ rằng người cô ấy thích sẽ mãi mãi là Kha Văn Hằng ư?”

Anh im lặng.

“Anh có biết vì sao em với Lê Khê lại đối xử với nhau như người dưng không?” Cô nhìn anh, đối diện với cặp mắt kinh ngạc của anh mà xác nhận, “Vì anh đấy.”

Năm đó ký túc xá của nữ sinh đổi phòng, chuyện này cũng chẳng to tát gì, ai cũng cần chuyển này chuyển nọ. Cả tòa nhà vô cùng náo nhiệt, người người tất bật dọn dẹp đồ của mình, Tỉnh Lan dọn nhanh nhất, thế nên xong việc liền chạy đến giúp Lê Khê.

Lê Khê đang ôm một chồng sách, Tỉnh Lan lập tức ra đón. Lê Khê bảo không cần, Tỉnh Lan cứ khăng khăng giành lấy, hai người giằng co một chút làm mấy quyển sách rơi xuống đất. Tỉnh Lan lập tức cúi xuống nhặt, phát hiện một bức ảnh rơi ra từ một quyển sách.

Tỉnh Lan vốn không nghĩ nhiều, nhưng khi cầm bức ảnh kia lên lại phát hiện là ảnh Hướng Đình chụp một mình.

Cô nhìn Lê Khê, cặp mắt đó không hề đơn giản.

Có một vài tâm sự không cần nhiều lời, cũng không cần nói rõ, ai cũng hiểu được.

Tỉnh Lan nhìn Hướng Đình đang lặng người, “Anh nói xem vì sao cô ấy lại giữ ảnh của anh?”

Anh vẫn không nói lời nào.

Tỉnh Lan dường như rất thông suốt nói, “Lê Khê luôn là người theo chủ nghĩa tình cảm hoàn mỹ, nếu có tình ý đặc biệt với người khác, chắc chắn cô ấy sẽ bóp chết chúng từ trong trứng nước.”

Cặp mắt Hướng Đình sáng lên, “Cảm ơn, anh hiểu ý của em.”

Lúc Lê Khê cầm quần áo đến thì bắt gặp Hướng Đình đang ngồi cùng với Tỉnh Lan, hai người trò chuyện có vẻ rất vui.

Cô dừng một chút, không nói gì, đẩy cửa vào phòng bệnh.

Tỉnh Lan liếc mắt qua Hướng Đình chào, “Em đi trước đây.”

Hướng Đình gật đầu.

Lê Khê đến bên giường bệnh, thấy dịch truyền chỉ còn một chút, chắc cũng sắp hết, nghĩ rằng đợi một lát rồi gọi y tá đến rút kim.

Tiểu Quai nghe thấy tiếng động liền mở mắt, nhìn Lê Khê cười ngọt, “Mẹ ơi, vừa rồi con nằm mơ thấy mẹ đấy!”

Cô ngồi xuống cạnh bé, “Con mơ gì nào?”

“Con mơ mẹ mua cho con một xâu mứt quả.”

Lê Khê xì một tiếng rồi cười, “Bây giờ Tiểu Quai không được ăn mấy thứ đó, biết không?”

Tiểu Quai chu môi, “Mẹ không tốt bằng bố, bố sẽ mua cho con.”

“Thế mẹ đi đây, để bố con đến mà mua!”

Tiểu Quai nhìn Lê Khê rồi nhìn Hướng Đình, không biết phải nói gì. Lê Khê đặt túi quần áo xuống rồi quay người ra ngoài, cô đứng cuối hành lang, ở đó có một cửa sổ to có thể nhìn ra bên ngoài.

Tiểu Quai hỏi Hướng Đình, “Có phải con nói sai không bố? Hình như mẹ giận thì phải.”

Hướng Đình xoa đầu Tiểu Quai, “Không phải đâu, mẹ không khỏe thôi mà, con đừng lo.”

Tiểu Quai gật đầu.

Hướng Đình đi ra thấy Lê Khê đứng ở ban công gió lùa lạnh buốt, anh lại gần bảo, “Khuya rồi, cô về nhà đi.”

Cô đứng đó không động đậy.

“Tiểu Quai tạm thời chưa thể ra viện, tôi đưa cô về trước vậy?”

Cô vẫn không nói gì, cũng không động đậy.

“Cô muốn thế nào, chí ít cũng phải nói một lời chứ!”

Cô chỉ đứng im yên lặng.

Hướng Đình cau mày, vươn tay kéo cô, “Lê Khê, tôi đang nói chuyện với cô.”

“Ừ.” Giọng phát ra nghèn nghẹn âm mũi.

Anh than thở, “Rốt cuộc cô có nghe thấy lời tôi nói không?”

“Nghe thấy.” Giọng cô có phần không kiên nhẫn.

Hướng Đình khoanh tay trước ngực, “Cô nghe thấy mà còn như vậy?”

Cô lại không đáp trả.

Anh nhìn cô cứ ngang bướng thế, quả thực cười khổ không biết làm sao.

“Chỗ này gió mạnh, cô muốn đứng cũng nên chọn chỗ thích hợp chứ?”

“Liên quan gì đến anh? Ai cần anh lo cho tôi? Tôi và anh có quan hệ gì à?”

Cô đứng bất động ở đó, chẳng hiểu vì sao, chỉ cảm thấy tâm trạng không thoải mái.

Hướng Đình nhìn cô một lúc rồi lên tiếng, “Vậy cô cứ đứng đi!”

Cô nghe thấy tiếng bước chân của anh càng lúc càng xa, bất động thì vẫn bất động, có điều trong lòng len lỏi một tia ấm ức.

Hướng Đình gọi y tá đến rút kim truyền dịch, Tiểu Quai làm nũng đòi ăn này nọ, anh thật chẳng biết làm sao.

Khi anh đi ra Lê Khê vẫn đứng ở chỗ cũ.

Anh đành dỗ, “Cô vào chơi với Tiểu Quai đi, tôi đi mua đồ ăn cho bé.”

Cô không phản ứng.

Rốt cuộc thái độ của cô chọc giận anh, anh kéo cô lại, “Lê Khê, cô đang cáu kỉnh cái gì?”

Thật đúng là hai mẹ con, đều có thể giày vò anh như thế.

“Không cần anh phải lo.”

Anh kéo cô về phòng bệnh, cô dùng sức giãy ra, sống chết không chịu theo anh. Hướng Đình cũng nổi giận, không lôi được cô đi thì không chịu thôi. Tay cô bị siết đỏ ửng nhưng nhất quyết không nghe lời, dùng tay kia giữ lấy ghế dựa trên hành lang, kiểu gì cũng phải làm trái ngược với anh.

Hai người giằng co như vậy một lúc, tóc cô hơi rối, sắc mặt cũng ngày càng xấu, nhưng cô cứ khăng khăng túm ghế, bộ dạng tuyệt đối không chịu thỏa hiệp.

Hướng Đình buông tay, cô nhất thời không chú ý nên bị ngã.

Anh nhìn cô, vẫn chưa cảm thấy hết giận, quả thật là đang tra tấn anh.

Lê Khê vừa ngã xuống đất, nước mắt lập tức trào ra.

Anh vốn định mặc kệ, nhưng thấy tay cô ôm bụng, chung quy không nhịn được mở miệng hỏi, “Làm sao vậy? Khó chịu chỗ nào?”

“Không cần anh lo.”

Hướng Đình nhìn gương mặt trắng bệch của Lê Khê, vội vàng bế cô lên chạy đến phòng khám.

Đứng cạnh cô, anh chờ bác sĩ chẩn đoán.

“Không có gì, chẳng qua cơ thể mẹ không khỏe, ăn uống lại không điều độ nên bị thiếu dinh dưỡng.” Nói tới đây, bác sĩ nhìn Hướng Đình, “Làm chồng thì nên quan tâm nhiều hơn đến vợ mình, tình trạng bây giờ của cô ấy có thể dẫn đến sẩy thai, muốn giữ đứa bé thì phải chăm sóc cô ấy cho tốt.”

Hướng Đình đờ người nghe bác sĩ nói, anh cứ tưởng đứa bé kia đã… Anh không biết trong bụng cô còn đứa bé, anh thật sự không biết.

Lời của bác sĩ anh không nghe lọt tai nữa, chỉ ngẩn người nhìn bụng cô.

Lê Khê bị anh nhìn thì chẳng hiểu ra sao, “Anh làm sao vậy?”

Anh trừng mắt lườm cô một cái, sau đó bế cô đi.

Lúc này, cô chợt nhớ đến lời của Kha Văn Hằng, “Lê Khê, em không cần phủ nhận, khi em lao ra khỏi phòng giải phẫu, anh đã biết em không còn là Lê Khê của trước đây. Mọi người đều phải thay đổi, vì sao em không chịu thừa nhận rằng mình đã thay đổi chứ?”

Cô không nói lời nào, mặc cho anh bế mình.

Anh tức giận vì cô không nói cho anh đứa bé vẫn còn, vừa rồi anh còn làm cô bị ngã, nếu đứa nhỏ này có gì bất trắc, nhất định anh sẽ không tha thứ cho bản thân.

“Bây giờ em còn đi nữa sao?”

Cô dựa sát vào anh hơn một chút, không nói lời nào.

“Muốn đi cũng không đi được.” Anh khẽ thở dài.

Lần này cô có phản ứng. “Vì sao?”

“Vì anh sẽ không ký cái đơn chết tiệt kia.”

“Ừ.”

“Ừ là có ý gì.”

“Ý là em đã hiểu.”

*

Chương 11

Năm đó, tháng đó, ngày đó, khoảnh khắc đó.

Mỗi phút mỗi giây đều có khả năng sẽ thích một người.

Lúc mới gặp.

Bạn học của cô lỡ đắc tội tên ‘đại ca’ trong khi đang chơi saxophone, cô gái vốn nghênh ngang kiêu ngạo mà cuối cùng lại biến thành nhu nhược sợ phiền phức.

Tên ‘đại ca’ tình cờ là một người trong đám bạn của anh.

Anh hứng thú nhìn cô gái kia luống cuống, nếu bảo anh thích nhìn mấy cô nữ sinh rõ ràng chẳng có da có thịt còn cố làm đỏm bị cho một bài học thì liệu có vô lại quá không?

Nhưng anh cảm thấy thú vị.

Giây phút đó, cô xuất hiện, đứng bên cạnh cô gái kia, rõ ràng cô còn sợ hãi hơn cô gái kia, thế nhưng lại có thể vừa run rẩy vừa bàn điều kiện với ‘đại ca’.

Anh chăm chú nhìn cô, nhìn không chớp mắt vẻ căng thẳng lại cố tỏ ra bình tĩnh của cô.

‘Đại ca’ căn bản không chịu ghi nợ, không ai đắc tội tên đó mà có thể thoát được.

Anh đưa mắt nhìn ‘đại ca’, ‘đại ca’ tất nhiên hiểu ý anh, chuyện này đành cho qua như vậy.

Điều kiện là cô phải thay cô bạn kia chơi saxophone, hơn nữa phải thắng anh.

Cô dùng kế kéo dài thời gian, nói rằng mình không biết chơi, phải đi tập một tháng mới thi được với anh.

Thế mà anh tin cô thật, bảo cô bạn kia nói tên và trường học của cô ra.

Anh ghi nhớ cô gái tên ‘Lê Khê’, cũng ghi nhớ cái tên viết bằng 28 nét bút.

Cô không biết, ngày nào anh cũng đến chỗ đó, ngày nào cũng thế.

Nhưng cô chưa từng xuất hiện.

Anh cười nhạo chính mình, bị lừa mà còn vui vẻ chấp nhận như vậy.

Những chuyện này cô hoàn toàn không biết.

Một tháng sau cô cũng không xuất hiện, anh ngồi chờ cả ngày. Anh nghĩ, đừng để anh gặp lại cô ấy, dù có gặp cũng đừng cho anh cơ hội có được cô ấy, cô ấy là một người rất biết giày vò người khác, anh cực kỳ chắc chắn.

Khi vào đại học, thật ra anh đã ít chơi bời hơn, anh khá thân với Kha Văn Hằng. Anh biết Kha Văn Hằng quen một cô bạn gái, nghe nói trông khá xinh.

Hôm ấy, Kha Văn Hằng nói, “Tôi đưa cậu đi giới thiệu với bạn gái tôi nhé! Cho cậu biết thế nào gọi là mỹ nữ.”

Anh cười nhạt, nhưng nể mặt nên vẫn đi.

Anh thấy cô được Kha Văn Hằng nắm tay giới thiệu với mình, “Lê Khê, bạn gái tôi.”

Nhất thời anh không thể nói rõ được cảm giác của mình là gì.

Hối hận, vì sao hồi trước anh lại ước cái nguyện vọng kia, vì sao anh lại không có cơ hội có được cô?

Nếu có thể, anh nguyện ý để cô giày vò.

– Hết –

29 thoughts on “[Nếu tình yêu] Chương 10, 11 – Hết

  1. Tks em. Không có nhiều tình tiết gay cấn nhưng vẫn đủ để có 1 câu chuyện hay. Candy ơi, dạo này đọc truyện, tự dưng thấy cứ nhất thiết phải là nam chính chờ đợi nữ chính quay đầu lại, tìm trăm phương nghìn kế để người đó quay đầu thì mới thành kết thục đẹp, em có biết truyện nào để nữ chính chờ hem? :D

    • Tình hình là em không biết ss ạ TT^TT đợt này em chỉ đọc mấy bộ edit hoàn mà hài hài nhẹ nhàng thôi, hầu như đều là nam theo đuổi/chờ đợi nữ chính hết. Chứ như em thấy thì bộ nào nữ theo đuổi nam cũng ngược hết á, đọc mệt tim. @__@

      ss đọc “Không thể quên em” của Hoa Thanh Thần chưa, trên mạng có đủ bản word rồi đó, bộ này là nữ theo đuổi nam, cũng có ngược nhưng ý nghĩa. (đấy là em nghe bảo thế, chứ hồi em vừa mua truyện đã cho mượn, giờ còn chưa đọc được trang nào =(( ). Bộ “Cùng nhau viết câu chuyện của chúng ta” cũng motif tương tự, cơ mà hơi lai giữa “Bên nhau trọn đời” với “Anh có thích nước Mỹ không” nên em hổng ưng lắm. :D

      • Đã xong bộ KTQE rồi em ạ. Nếu nói về ngược mà so với kiểu Huyền của Ôn Noãn thì truyện này nhẹ nhàng hơn. 1 vài chi tiết không hợp lý, nhưng mà tạm chấp nhận, bỏ qua được. Em đọc đi, hợp gu chị em mình í :D.

        • Em cũng đang định đọc nè ss, cơ mà trước đó phải tìm ra xem nó đang ở nhà đứa bạn nào đã í. *giãy giãy*

          Em lại không thích “Huyền của Ôn Noãn” lắm, đọc thấy bực mình thế nào ấy. =.=” Nói đến chuyện nhẹ nhàng thì vừa rồi em đọc “Xin chào chàng trai của tôi” với “Bà xã theo anh về nhà đi” thấy khá được, nội dung không mới nhưng không bị nhàm quá, giải trí ok. ss~ ss có biết bộ nào tương tự hông? Em thích nữ truy nam í. >.<~

  2. Hihi, đi chơi về rồi à? Ss cũng nghĩ khó có truyện như vậy. Nhân vật nam thì phải cho đóng vai ác, và đóng vai mạnh, chẳng phải lúc nào mình cũng mong có bờ vai để tựa vào được sao? :D. Ss cũng hẻm thích ngược. Hồi trước cũng k thích hiện đại, thích cổ tờ rang thôi. Bây giờ thì mở rộng phạm vi nhiều oài. Tks em.

    • Huyền của ON thì lỡ đọc nên đọc luôn, nội dung cũng cuốn hút, nhưng mà thấy anh nam chính hơi có vấn đề về đầu óc. Do ss đọc giải thích của tác giả trước, hiểu được ý đồ của tác giả nên đọc cũng k đến nỗi lắm. Đọc cổ trang điii. Ss đọc hiện đai hok nhiều lắm. Candy đọc thử “Cực phẩm tiểu nhị” bên nhà Myu đi. Nữ chính ranh mãnh lắm, hại các anh nam bò lăn bò càng vì tức í.

      • Thực ra em đọc cổ đại nhiều hơn mừ, cơ mà em chỉ chăm chăm đọc bộ nào đã edit hoàn rồi thôi, vì tính em hổng có chờ được í. :( Đợt này còn được cái lười đọc convert, thành ra em đang đổi gió bằng truyện Tây đây. :D

        • Có mấy truyện cũ mà không biết em đọc chưa? Ss thích “Tuý tạm trú” (Tuý khách cư) của Na Chích Hồ Ly, dễ thương mà ý nghĩa. Hay đọc đồng nhân “Chớ cười ta hồ vy” đồng nhân Đắt Kỷ, không thay đổi kết quả truyện cũ nhưng nội dung bên trong thì được sắp xếp, thêm thắt hợp lý và cuốn hút.

      • “Chớ cười ta hồ vi” em đọc rồi, còn “Túy khách cư” down lâu rồi cơ mà lười hông đọc, để tối nay em luyện coi. :”> Dạo này em lại quay sang truyện Tây, cứ đọc truyện Trung một thời gian là lại phải đổi gió tí. :D

  3. Lần đầu tiên mình comment 1 truyện như thế này mặc dù đã đọc rất nhiều rồi. Nói sao nhỉ? Nhẹ nhàng, nhưng làm mình rơi nước mắt. Mình k thích loại truyện nam chính tàn ác, bá đạo còn nữ chính thì yểu điệu, phục tùng dù cho bị ngược đến thê thảm. Thích nữ chính có cá tính và lý tính 1 chút. Nữ chính trong truyện này tuy có suy nghĩ k tích cực lắm, nhưng mình rất hiểu tâm trạng của cô ấy vì mình cũng yêu cầu 1 tình yêu hoàn mĩ, k tì vết. Vì vậy mà khi thấy nữ chính chấp nhận kết hôn với nam chính mình thấy hơi ngạc nhiên. Với 1 ng cầu toàn như thế, nếu xảy ra 1 vết nhơ lớn như thế, có thể sẽ tự tử hoặc hủy hoại chính mình chứ k chỉ lạnh lùng sống mà vẫn tích cực làm việc như thế. Nhưng đến cuối cùng, thì ra trong lòng cô ấy vốn có tình cảm với nam chính. Hóa ra tình yêu lại huyền diệu như thế. Nhưng mà nam chính như vầy mới đáng để yêu chứ. Ước j mình cũng đc 1 ng dùng tình yêu để cảm hóa mình. Hix.

  4. Bạn có thể giới thiệu cho mình những truyện tương tự thế này k? Mình chán ghét mấy thể loại nam ngược nữ lắm rồi, đọc xong thấy mình chẳng mún lấy chồng nữa.

    • *gãi đầu* Thể loại giống thế này tức là nam theo đuổi nữ và nữ ngược nam hả bạn? Mình không hay đọc hiện đại lắm, cũng lâu lắm rồi k đọc convert, biết không nhiều. Nhưng không biết bạn đã đọc thử mấy bộ như Nếu chỉ là thoáng qua, Không thể thiếu em, Chờ một ngày nắng, Gặp anh là điều bất ngờ tuyệt vời nhất… chưa, mấy quyển này đều thuộc dạng nhẹ nhàng, không quá bay bổng và không có chuyện nam ngược nữ đâu (cùng lắm là nữ ngược nam :P), bạn yên tâm đọc nhé. Đều đã có ebook hết rồi đó.

      • Trong mấy truyện bạn nói thì mình mới đọc đc “gặp anh là điều bất ngờ tuyệt vời” à. Hjhj. Mình sẽ đọc mấy truyện bạn giới thiệu. Thank nha. Mình thích những truyện có logic 1 chút, ngược hay sủng cũng phải hợp tình hợp lý chứ nhiều truyện sủng, ngược, đọc k có tí logic nào lun.

  5. Chẹp! T cũng đọc vài trăm tr, ngắn dài đều kinh qua nhưng duy nhất tr nì làm cho t 01 cảm xúc là lạ ko thoải mái bởi nam,nữ 9 wá lạnh,nếu ko nói là máu lạnh, trong lòng đều có nhau mà ko ai chịu mở ra đón lấy, cứ dửng dưng, nặng nhẹ. Tình tiết nhiều mâu thuẩn vì nam 9 luôn x.hiện cùng TL, nữ 9 hướng về KVH, KVH trở về thì cô ta lại chạy theo,bỏ chồng con,xém chút pá thai.. Tình yêu rốt cuộc của họ là ở đâu, là cái gì ? T chỉ thấy vui khi tới đoạn có Bé Con thôi, còn lại rất nặng nề. Đến lúc kết tr thì mông lung chấp nhận họ là một đôi,,ko ngọt ngào, ấm áp chỉ thi thoảng biểu đạt. T bị ép tim tới jờ nè pạn ạ. Người thứ 3, người cũ quá ư tốt tính..họ ngốc hay là khôn wá nên thế, hay ko cần ra tay cũng thu đc k.quả nhưng ko ngờ..nên đành thuận theo. Ôi, tác giả này cũng gần đc sánh vai cùng PHI NGA TU TON rồi đấy nhá !.

  6. Sis này đọc mà thấm, lúc đầu thấy cái văn án bảo a nì ko iu zợ làm e ghét ì đâu… đọc mí chương sau mí hiểu :x

    À mà sis ơi, sis cho e xin đc post qa bên diendanlequydon.com đc ko??? e sẽ dẫn link qa nhà sis.

    Cám ơn sis vì đã edit truyện

  7. Truyện nhẹ nhàng, mình thích ngược nam =)) Mình khá thích truyện của Lục Xu, motif không phải là mới nhưng mạch truyện ổn, đọc được, tuy nhiều lúc ức chế vì phần ngược của nam nữ chính, toàn kiểu hai người yêu nhau nhưng không chịu nói, nhưng cơ bản là không có khuyết điểm gì lớn. Truyện của LX đều cho mình thấy một châm ngôn là: Sai thì sai nhưng cần phát hiện ra mình sai rồi sửa trước khi quá muộn, cố chấp thì cố chấp, nhưng không nên quá cứng đầu, chỉ cần như thế, cuộc sống sẽ nhẹ nhàng đi rất nhiều :) Cảm ơn nường <3

  8. Sao mình thấy chương này giống 1 chương trong Nữ Nhân Hữu Độc vậy nhỉ .khác mỗi tên nhân vật .có phải tác giả lười viết k

Trả lời Nonchalance Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: