[ĐKPP] [43] Trần Châu án – Nhị thập hồi


Đến Khai Phong phủ làm nhân viên công vụ

[ 43 ] Trần Châu án – Nhị thập hồi

Trong phòng hoảng sợ nghe tin tức, nha dịch dũng cảm ra chiêu độc

Biên tập: Candy

*

Bao đại nhân nghe thấy lời nói của Công Tôn tiên sinh, sắc mặt trầm xuống, nhíu mày nói:

“Tiên sinh bảo phương thuốc này có tên là Lục Mị, chẳng lẽ trước đây tiên sinh đã từng thấy loại thuốc này?”

Công Tôn tiên sinh lắc đầu đáp: “Đệ tử chưa từng thấy, nhưng hồi trước nghe đồn rằng loại thuốc này đã khiến giang hồ kinh hãi, không hiểu vì sao mười năm trước lại tuyệt tích giang hồ, về sau không ai thấy nữa. Nay đệ tử cũng chỉ dựa vào phương thuốc để suy đoán, ghi chép trên đơn thuốc chính là cách bào chế Lục Mị.”

Bao đại nhân nhíu mày, đưa mắt về phía Triển Chiêu hỏi: “Triển hộ vệ đã từng nghe qua chưa?”

Gương mặt tuấn tú của Triển Chiêu suy tư, khẽ lắc đầu nói: “Dường như thuộc hạ đã nghe sư phụ nói, trên giang hồ từng xuất hiện một loại xuân dược, dược tính rất mạnh, có thể điều khiển đầu óc, khống chế hành vi con người. Nhưng rốt cuộc tên gọi là gì thì không nhớ lắm.”

Công Tôn tiên sinh cau mày hồi lâu, vừa đưa mắt liền thấy Kim Kiền cầm đơn thuốc trong tay, nhíu mày có vẻ như suy nghĩ, không khỏi mở miệng hỏi: “Kim bộ khoái có manh mối gì sao?”

Kim Kiền nghe vậy vội vàng đưa đơn thuốc lại cho Công Tôn tiên sinh, trả lời: “Bẩm đại nhân, thuộc hạ tài hèn học ít, chưa bao giờ nghe thấy loại thuốc này, có điều cách pha chế thuốc ghi trên đơn quả là xuân dược loại mạnh, nếu dùng quá liều e rằng sẽ mất hết tri giác.”

Bao đại nhân nhíu mày, tiếp nhận đơn thuốc từ trong tay Công Tôn tiên sinh, cẩn thận đọc, trầm giọng nói: “Vì sao loại thuốc mạnh như vậy lại có trong tay Trương Tụng Đức, mà cớ sao Trương Tụng Đức kia lại nói phương thuốc này chính là tất thảy nguyên do?”

Mọi người nghe xong cũng không rõ đầu đuôi, đều ngẫm nghĩ không đáp.

Công Tôn tiên sinh trầm ngâm chốc lát, quay lại nói với Bao đại nhân: “Đại nhân, sao không truyền Trương Tụng Đức vào phòng khách để hỏi?”

Bao đại nhân gật đầu: “Bản phủ cũng đang có ý này.” Rồi lệnh cho Trương Long, Triệu Hổ: “Trương Long, Triệu Hổ, truyền Trương Tụng Đức vào phòng khách thẩm vấn.”

“Thuộc hạ tuân lệnh.” Hai người Trương Long Triệu Hổ đồng thời ôm quyền nhận lệnh, quay người ra cửa.

Bao đại nhân giơ phương thuốc trong tay lên cẩn thận đọc lại, trầm ngâm không nói.

Mọi người cũng không dám quấy rầy, chỉ đành lẳng lặng chờ ở bên.

Trong chốc lát, không khí trong phòng khách trầm xuống.

Kim Kiền tranh thủ lùi vào góc phòng, lông mày xoắn thành một đống, thầm nghĩ:

…Lục Mị…

Lục Mị…

Vừa nghe còn thấy bình thường, sao càng nghe càng thấy quen tai nhỉ?

Kim Kiền càng nghĩ càng thấy dường như đã biết cái tên này, bất giác cảnh sắc trước mắt thay đổi, suy nghĩ trở về mấy tháng trước…

Ngày ấy, lá mùa thu trên núi Vân Ẩn dần đổ đỏ, trời cao khí trong, trong Vô Vật cốc, một lão giả râu tóc trắng như tuyết, mặt lộ âm khí ngồi phía trên bàn đá, mặc cho gió thu phất vào áo, lá khẽ rụng lên người, giọng nói xa xăm hướng tới người bên cạnh:

“Đồ nhi à, vi sư cả đời dùng độc, các loại độc đều nắm hết trong tay, mặc ta sử dụng, nhưng lúc vi sư còn trẻ, suy nghĩ nông cạn, từng bị người ta dụ dỗ, điều chế ra một loại độc mà ngay cả vi sư cũng khó có thể kiểm soát được, loại độc này thoạt đầu tưởng vô hại, nếu dùng ít, chẳng qua chỉ là xuân dược bình thường, nếu dùng trong thời gian dài ắt sẽ làm tâm trí hỗn loạn, bị người khác khống chế, không có thuốc giải nổi… Từ khi vi sư vào cốc ẩn cư tới nay, thường coi đây là niệm, đêm khó an giấc, ăn khó nuốt trôi.”

Đồ nhi gầy gò bên cạnh cúi đầu buông mắt, biểu tình cung kính hỏi: “Nhị sư phụ hối hận vì loại độc này sẽ làm hại đến giang hồ sao?”

Lão giả nhướng mày trắng, cười lạnh một tiếng đáp: “Vớ vẩn, vi sư dùng độc cho đến nay đều không thẹn với lương tâm, sao lại hối hận?”

Thân thể đồ nhi bất giác run lên, hỏi tiếp: “Đồ nhi ngu dốt, không hiểu vì sao nhị sư phụ lại canh cánh trong lòng loại độc này.”

Lão giả nghe xong hừ lạnh một tiếng, sắc mặt càng thêm âm u, buồn bã nói: “Vi sư chỉ hận khi đó nghe theo sàm ngôn của kẻ tiểu nhân, bèn đặt cho loại độc kinh thế đó một cái tên rất thô tục, đúng là thẹn với loại độc này.”

“Xin hỏi nhị sư phụ, độc này tên là gì?”

“À… tên đó thật sự rất thô tục, vi sư cũng chẳng nhớ rõ, hình như là Hoàng Mị… không phải, hay là Kim Mị… khoan, hoặc là Tử Mị… a, vi sư nghĩ ra rồi, gọi là Hồng Mị, đúng thế, đúng là Hồng Mị.”

“… Hồng Mị?”

“Đúng vậy, đồ nhi ơi, con nghe mà xem, vừa Hồng, lại vừa Mị, tâm huyết của vi sư lại dính phải cái vết nhơ dung tục như thế, con nói xem vi sư làm sao có thể an tâm?”

“Khụ, độc đó là xuân dược, gọi là Hồng Mị cũng coi như đúng bản chất.”

“Sao đồ nhi nói thế?! Tuy độc này là xuân dược, nhưng công dụng kỳ lạ, lại còn có thể khống chế lòng người, chính là cực phẩm xuân dược trong thế gian, sao có thể đồng nhất rồi đặt tên giống các loại xuân dược khác!”

“Khụ khụ, vậy theo ý nhị sư phụ, độc này nên có tên gì?”

Lão giả vểnh lông mày lên, gương mặt âm khí hiện lên vẻ đắc ý, tự tin nói: “Tất nhiên đặt là “Tuyệt thế mười tám sờ hợp hoan tán” rồi!

“Phụt…”

“Ôi chao, đồ nhi ngoan, sao lại hộc máu?! Mau gọi đại sư phụ của ngươi đến xem thế nào!”

“Khụ khụ, đồ nhi không sao, chỉ là gần đây đồ nhi ăn nhiều thuốc bổ quá, huyết khí dâng trào…”

Nói còn chưa xong, lão giả kia đã bay đi như làn khói, miệng còn hét lên: “Dược lão nhân, dược lão nhân, ngươi chết ở đâu rồi, đồ nhi ngoan của chúng ta sắp chết, còn không mau tới cứu mạng à!!”

“…” Đồ nhi gầy yếu bên cạnh ngửa đầu nhìn trời, khóc không ra nước mắt.

Nhớ đến đây, trán Kim Kiền không khỏi lờ mờ nổi gân xanh, trong lòng khí huyết cuồn cuộn:

Chậc chậc, xú lão đầu trí nhớ kém cộng thêm bệnh mù màu này, cái gì mà Hồng Mị chứ, có mà Lục Mị ấy!!! May mà từ trước đến nay ta không để lộ sư thừa ở đâu, chứ không, nếu để mấy tên gia hỏa Khai Phong phủ này biết sư phụ ta từng điều chế ra loại thuốc tai họa nhân gian thế này, chắc chắn gán cho ta một cái tội liên đới.

Vì an toàn trước mắt, ta vẫn nên lẳng lặng giả câm giả điếc, giả làm tép tỏi to[1] mới là kế tốt nhất.

Nghĩ vậy, Kim Kiền vội vàng làm mặt đứng đắn, phối hợp với những người còn lại, ra vẻ trầm tư.

Không bao lâu, nghe thấy tiếng bước chân ngoài phòng khách, Trương Long Triệu Hổ dẫn Trương Tụng Đức vào phòng khách.

“Thảo dân Trương Tụng Đức bái kiến Bao đại nhân.” Trương Tụng Đức còn chưa đổi áo tù nhân mới, cả người vẫn đầy máu, khom người quỳ xuống.

“Đứng lên đi.” Bao đại nhân giơ tay nói, “Đây không phải công đường, không cần như thế, người tới dọn chỗ.”

Trương Long Triệu Hổ bê một cái ghế đặt ra sau Trương Tụng Đức.

Trương Tụng Đức cả kinh, vội vàng cao giọng từ chối: “Thảo dân không dám.”

“Trên người ngươi có vết thương, e rằng khó đứng lâu được, bản phủ còn muốn hỏi ngươi, ngươi cứ ngồi trước đã.” Bao đại nhân nhẹ giọng khuyên.

Trương Tụng Đức nghe vậy, đưa mắt nhìn Bao đại nhân, do dự hồi lâu mới thi lễ đáp: “Thảo dân tạ Bao đại nhân.” Dứt lời mới ngồi xuống.

Bao đại nhân gật đầu, giơ đơn thuốc trong tay lên hỏi: “Trương Tụng Đức, ở công đường ngươi từng nói, đơn thuốc này ngươi mang ra từ phủ hầu gia, lời ấy là thật sao?”

Trương Tụng Đức gật đầu, nghiêm trang trả lời: “Bẩm đại nhân, quả thực là thế!”

Mọi người nghe vậy mặt đều biến sắc.

Hai hàng lông mày của Bao đại nhân cau chặt, tiếp tục hỏi: “Trên công đường ngươi nói đơn thuốc này là nguyên nhân Hoàng Đại Hổ bị giết, thậm chí là nguyên nhân ngươi bị giá họa tội giết người, đây cũng là thật ư?”

Dường như Trương Tụng Đức nhớ tới điều gì đó, hai mắt xẹt qua tia đau đớn, nặng nề gật đầu.

Bao đại nhân dừng một chút, hơi lên giọng: “Trương Tụng Đức, sao ngươi lại có đơn thuốc này, mà đơn thuốc này cùng với vụ án Hoàng Đại Hổ bị giết có can hệ gì, vì sao ngươi bị giá họa, tất cả nguyên nhân từ đầu đến cuối, ngươi hãy kể lại chi tiết.”

Hai mắt Trương Tụng Đức đầy bi thương, hít vào hai hơi mới chậm rãi nói: “Ước chừng hai tháng trước, phủ An Lạc hầu phái người gọi thảo dân đến khám cho Nhuyễn Hồng đường, bảo là trong đường có người nhà bị bệnh nặng. Hầu phủ gọi, tất nhiên thảo dân không dám chậm trễ, lập tức đi theo. Nhưng đợi thảo dân đến Nhuyễn Hồng đường, lại thấy người cần chẩn trị lại là…”

Nói đến đây, Trương Tụng Đức dừng lại, hai hàng lông mày nhăn lại, sắc mặt dần trắng bệch.

“Là ai?” Bao đại nhân nhíu mày, cao giọng hỏi.

Trương Tụng Đức đưa mắt nhìn Bao đại nhân một cái rồi mới vững tâm, nói tiếp: “Là hơn mười nử tử, đã bị… bị tra tấn tới mức thần trí hồ đồ, tâm thần hỗn loạn, nói năng không nổi, hành vi quỷ dị, còn có vài nữ tử mang tình trạng như đã tự sát.”

Sắc mặt mọi người trong phòng lại thay đổi.

Tuy Trương Tụng Đức chỉ liệt kê ra, nhưng không khó tưởng tượng những nữ tử này thê thảm thế nào, cảnh hắn chứng kiến còn kinh người thế nào.

Công Tôn tiên sinh nói xen vào: “Ngươi có chẩn ra chứng bệnh của những nữ tử này không?”

Trương Tụng Đức trả lời: “Những nữ tử này trúng một loại độc kỳ lạ, mặc dù không chết, nhưng cũng đủ khiến người ta mất hết thần trí.”

Bao đại nhân và Công Tôn tiên sinh đồng thời liếc nhau, tiếp tục hỏi: “Sau đó thì sao?”

“Tất nhiên thảo dân dốc toàn lực ra chữa trị, may mà những nử tử này trúng độc không nặng, không quá mấy ngày, có mấy người chuyển biến tốt. Thảo dân vốn vô cùng vui sướng, nào ngờ, đúng lúc này hầu gia lại truyền thảo dân vào phủ hầu gia.”

Nói đến đây, trên gương mặt dầy đặc vết bầm xanh tím của Trương Tụng Đức bỗng hiện ra vẻ hoảng sợ.

“Hầu gia thấy thảo dân, đầu tiên là khen y thuật của thảo dân, sau đó liền lệnh cho thảo dân không cần chữa cho các nữ tử đó nữa, mà bảo thảo dân chế thuốc cho hầu gia. Thảo dân không dám trái lời, chỉ phải ưng thuận. Không ngờ, lúc thảo dân nhìn thấy đơn thuốc kia, đúng là… đúng là…”

“Ngươi nhìn thấy tờ thuốc này?” Sắc mặt Bao đại nhân trầm xuống.

Trương Tụng Đức gật đầu nói: “Đại nhân, nhà thảo dân nhiều thế hệ hành nghề y, dù không dám nói y thuật cao siêu, nhưng cũng không phải lang băm. Thảo dân vừa thấy cách phối thuốc đã biết là xuân dược liều mạnh, có thể làm loạn lòng người, lúc đó thảo dân mới hiểu ra, chỉ e đúng là phương thuốc này đã biến những nữ tử kia trở nên như thế. Nhưng dưới sự bức bách của thế lực phủ hầu gia, thảo dân chỉ đành thuận theo, sau đó bị gia đinh đưa vào một mật thất, bí mật chế thuốc.”

“Mật thất?!” Bao đại nhân nghe tới đây, không khỏi lạnh mắt, đưa mắt về phía Triển Chiêu.

Triển Chiêu cũng nghiêm mặt, đưa mắt về phía Kim Kiền trong góc phòng.

Kim Kiền nghe thế cũng sửng sốt, thầm nghĩ: Mật thất?! Chẳng lẽ là gian mật thất ta tình cờ phát hiện lúc bị tiền tài mê hoặc?

Triển Chiêu chợt mở miệng hỏi Trương Tụng Đức: “Ngươi còn nhớ gian mật thất kia ở đâu không?”

Trương Tụng Đức lắc đầu: “Lúc thảo dân đến mật thất bị bịt hai mắt, căn bản không biết bị đưa đi nơi nào.”

Bao đại nhân lại hỏi: “Ngươi được An Lạc hầu mời đi chế thuốc, vì sao lại bị vu oan giết người? Mà sao đơn thuốc kia lại kẹp vào trong quyển sách y?”

Vai Trương Tụng Đức hơi run lên, đột nhiên cao giọng nói: “Bẩm đại nhân, dù thảo dân không phải Hoa Đà trên đời, nhưng biết lương y phải có tâm, hành vi của An Lạc hầu trong thành Trần Châu, có dân chúng nào ở Trần Châu là không biết, có người nào là không hiểu?! Mặc dù Trương Tụng Đức bất tài, nhưng không muốn nối giáo cho giặc, cho nên thảo dân đánh liều một phen.” Dừng một chút, nói tiếp: “Thảo dân thừa dịp chế thuốc, mới chế cho mình một loại thuốc khiến thảo dân lâm vào trạng thái chết giả. An Lạc hầu kia nghĩ thảo dân đã chết, liền sai người ném thảo dân ra đồng hoang, thảo dân mới có thể thoát thân. Khi đó đơn thuốc cũng được thảo dân mang theo.”

Kim Kiền nghe đến đây hơi khó hiểu, thầm nghĩ: Con cua nhỏ kia xảo quyệt như thế, cho dù Trương Tụng Đức có giả chết, làm sao không khám nghiệm đã ném thi thể ra ngoài, hơn nữa không thèm lục soát người? Có phần rất sơ sót nhỉ?

Nghĩ vậy, Kim Kiền không khỏi đưa mắt về phía Công Tôn tiên sinh bên cạnh Bao đại nhân.

Quả nhiên Công Tông tiên sinh cũng tỏ ra nghi hoặc, lên tiếng hỏi: “Chẳng lẽ An Lạc hầu không nhìn ra sơ hở?”

Trương Tụng Đức nghe thế, gương mặt lộ vẻ cười khổ, nghiêm nghị nói: “Tiên sinh không biết, loại thuốc giả chết này là thuốc gia truyền của nhà thảo dân, công dụng rất mạnh, sau khi uống, không chỉ không khác chết thật, ngay cả da thịt cũng thối rữa, bốn năm ngày sau mới khôi phục. Xin hỏi trên đời này có ai sẽ kiểm nghiệm một thi thể đã thối?”

Lời vừa nói ra, mọi người cả kinh.

Bao đại nhân, Triển Chiêu, tứ đại giáo úy khỏi cần nói, tất nhiên chưa từng nghe qua loại thuốc này, vẻ mặt rất đỗi ngạc nhiên.

Công Tiên tiên sinh nghe xong hai mắt cũng tỏa sáng, cứ như gặp được thứ gì kỳ thú lắm, có vẻ nóng lòng muốn thử.

Kim Kiền lại đánh giá Trương Tụng Đức từ trên xuống dưới, thầm nghĩ: Loại thuốc giả chết giống thật như thế, đúng là còn lợi hại hơn “Giả chết đan” của ta mấy phần, còn có thể khiến cơ thể người sống thối rữa, sau mấy ngày còn tự hồi phục?! Chậc chậc, thuốc gia truyền của nhà Trương Tụng Đức này thật quá lợi hại rồi? Nhưng mà, loại thuốc liều mạnh như thế chẳng lẽ không có di chứng?!

Nhưng nhìn trên dưới Trương Tụng Đức, dường như không có chỗ nào không ổn.

Kim Kiền đảo mắt, trong lòng tính toán: Về sau nên hỏi cho rõ ràng, nếu thuốc giả chết lợi hại như thế, vậy tuyệt đối không được lãng phí, nhất định phải tận dụng mới được.

Trương Tụng Đức không để ý đến sắc mặt kinh ngạc của mọi người, tiếp tục nói: “Sau khi thảo dân cửu tử nhất sinh về nhà liền cất đơn thuốc vào trong sách y, rồi giao sách y cho người hầu Phúc Tùng trông coi, vốn định giữ lại ngày nào đó có thể trở thành bằng chứng phạm tội của An Lạc hầu. Không ngờ bởi vậy lại gây rắc rối cho nhà của Hoàng đại ca, còn liên lụy Thu Nương…”

Nói đến đây, thân hình Trương Tụng Đức run rẩy, gương mặt  hiện lên vẻ hoảng sợ, ánh mắt hoang mang, lời nói cũng bắt đầu mất trật tự, “Đêm thảo dân chạy trốn, An Lạc hầu phát hiện không thấy đơn thuốc nữa, sau đó phát hiện xác chết thảo dân biến mất, liền phái người đuổi đến nhà thảo dân… Thảo dân nói chưa bao giờ thấy đơn thuốc, họ liền bức bách thảo dân, thảo dân liều chết không nhận, họ lại bức bách Phúc Tùng, nhưng Phúc Tùng vốn không biết gì về đơn thuốc… Bọn họ tra hỏi không ra, không ngờ lại bắt thảo dân về phủ nha Trần Châu, ngày hôm sau liền truyền ra tin Hoàng đại ca dùng thuốc của thảo dân mà trúng độc chết, nhưng đơn thuốc kia chẳng qua là thuốc chữa cảm lạnh thảo dân đã viết trước khi đến phủ hầu gia… Thảo dân không phục, kêu oan trên công đường, nhưng bọn họ lại vu oan thảo dân thông dâm với Thu Nương, mưu hại Hoàng đại ca, Thu Nương không biết gì cả lại bị liên lụy, Hoàng đại ca cũng uổng mạng…”

“Trương Tụng Đức, An Lạc hầu dùng thanh danh làm nghề y của Trương gia ngươi, cùng với tính mạng của Hoàng thị để bắt ép ngươi?” Bao đại nhân cắt ngang Trương Tụng Đức, thở dài hỏi.

Trương Tụng Đức nghe vậy, thân hình như bị điện giật, đột nhiên ngẩng đầu, hai mắt tràn lệ, quỳ bịch một cái xuống đất, hô to: “Đại nhân anh minh! Người của An Lạc hầu phủ nói, nếu thảo dân không muốn tổn hại đến thanh danh Trương gia, nếu không muốn sự trong sạch của Thu Nương bị vấy bẩn thì phải sớm giao ra đơn thuốc, còn nói nếu một ngày thảo dân còn chưa giao ra, Thu Nương sẽ chịu một ngày tra tấn, thảo dân… thảo dân vốn đã định dưới hoàng tuyền sẽ nhận tội với Hoàng đại ca và Thu Nương, nếu không phải Phúc Tùng trải bao nhọc nhằn đến Khai Phong phủ kêu oan, nếu không phải… Đại nhân, thảo dân không nên vì một đơn thuốc mà liên lụy cho người khác, đại nhân, Thu Nương, không, Hoàng đại tẩu còn nằm trong tay An Lạc hầu, xin đại nhân cứu nàng ra…”

Nói đến đây, Trương Tụng Đức đã khóc không thành tiếng, chỉ biết quỳ xuống đất bái đầu.

Hai hàng lông mày của Bao đại nhân cau chặt lại, nhìn người đang quỳ, một thân áo tù nhân, cả người đầy máu đang run rẩy, giọng nói nghẹn ngào, không khỏi thầm thở dài một hơi, nói: “Hoàng thị đã được cứu ra rồi, nay đang ở trong phủ nha.”

Trương Tụng Đức nghe thế, đột nhiên ngẩng đầu, gương mặt vui sướng, trên vẻ tiều tụy lại ẩn hiện ánh sáng, khó tin nói: “Đại… đại nhân, ngài nói Thu Nương đang ở trong phủ?”

Bao đại nhân gật đầu: “Trương Long, đưa Trương Tụng Đức đi gặp Hoàng thị đi.”

Trương Long nhận lệnh, hai mắt Trương Tụng Đức rưng rưng, lạy ba lạy rồi mới đứng dậy vội vàng theo Trương Long.

Bao đại nhân liếc mắt nhìn bóng dáng Trương Tụng Đức, lại thở dài một hơi.

Công Tôn tiên sinh bên cạnh thấy thế, không khỏi bước lên nói: “Đại nhân…”

Bao đại nhân phẩy tay, trấn an: “Không sao, vì bản phủ nghĩ lúc này Hoàng thị đã như người điên rồi, có phần không nỡ.” Dừng một chút, Bao đại nhân lại cầm đơn thuốc trên bàn, nhíu mày không nói.

Lông mày Công Tôn tiên sinh cũng ghìm xuống, nói: “Sau khi đại nhân nhìn thấy đơn thuốc này xong thì ngừng thẩm vấn, nói vậy hẳn cũng nghĩ đến sự liên quan mật thiết.”

Bao đại nhân chau mày, gật đầu đáp: “Không sai, loại thuốc này gây rối tâm trí con người, khống chế hành vi, nếu dùng hàng loạt sẽ làm hại quốc gia, e sẽ làm lung lay nền tảng nước nhà, khó giữ được xã tắc.” Ngừng một chút, giọng Bao đại nhân hơi trầm xuống, tiếp tục, “An Lạc hầu kia thân phận cao quý, xưng bá một phương, có thể nói là dưới một người, trên vạn người, vì sao lại cố chấp với đơn thuốc này như thế?”

Câu hỏi này giống như hỏi, nhưng cũng giống như tự nói.

Công Tôn tiên sinh bên cạnh nhíu mày, cũng lên tiếng: “Chẳng lẽ An Lạc hầu muốn dùng đơn thuốc này để không chế đầu óc con người?”

“Vì sao hắn phải khống chế đầu óc con người?”

“Chuyện này… đệ tử không dám nói bừa.” Công Tôn tiên sinh cụp mắt đáp.

Bao đại nhân lại thở dài một tiếng.

Kim Kiền đứng bên nhìn mà quắc cả lông mày, thầm nghĩ: Thế này có gì mà không nghĩ ra? Đơn thuốc ghi lại cách chế loại ma túy hàng đầu mà nhị sư phụ đã tốn công nghĩ ra đó! Không hề kém thuốc phiện hay thuốc lắc, nếu chế tạo với số lượng lớn chắc chắn sẽ lãi kếch sù của kếch sù! Tuy tính mạo hiểm hơi cao, nhưng tốc độ vơ vét của cải tuyệt đối khiến các ngành sản xuất khác phải hít khói, chậc chậc, tốc độ chồng chất vàng khối còn tăng bằng cấp số nhân, ai mà không kích động?! Ôi… đáng tiếc nhóm tinh anh trong Khai Phong phủ khó có thể hiểu được sự huyền diệu trong đó.

Bao đại nhân đặt đơn thuốc xuống, lập tức ngẩng đầu lên, ánh mắt nghiêm nghị, cao giọng ra lệnh: “Triệu Hổ, truyền lệnh của bản phủ, tăng cường bảo vệ Trương Tụng Đức và Trương Phúc Tùng, không được có sơ xuất.”

“Thuộc hạ tuân lệnh.”

Bao đại nhân gật đầu rồi nói với Công Tôn tiên sinh đứng cạnh: “Theo tiên sinh thấy, mật thất theo lời Trương Tụng Đức có phải là mật thất Triển hộ vệ và Kim bộ khoái cứu người không?”

Công Tôn Sách trầm ngâm một lát, nói: “Tám chín phần mười là thế.”

“Tiên sinh cảm thấy Lục Mị đã điều chế xong có thể còn lại bên trong không?”

“Chuyện này…”

“Đại nhân!” Triển Chiêu đột nhiên bước lên, ôm quyền nói: “Thuộc hạ tình nguyện đến phủ hầu gia tìm kiếm.”

Lời vừa nói ra, mọi người trong phòng đều biến sắc mặt.

Công Tôn tiên sinh hơi nhướng mắt, có vẻ câm nín hỏi trời xanh.

Còn gương mặt hai đại hiệu úy đều mang nét lo lắng và sùng kính.

Sắc mặt Kim Kiền thì trắng bệch, đuôi lông mày xoắn lại, thái dương rịn mồ hôi, thầm nghĩ: “Tiểu Miêu thật quá tận tụy với công việc rồi, lão Bao chưa lên tiếng, ngươi kích động cái khỉ gì? Mà khoan, nếu kể đến người từng tới mật thất, hình như chỉ có ta với Triển Chiêu thôi, chẳng lẽ ta lại phải liều mình hầu Ngự Miêu nữa à? Không phải chứ!!!

Bao đại nhân liếc mắt nhìn thân ảnh màu đỏ trước mắt, bất đắc dĩ nói: “Thương thế của Triển hộ vệ chưa lành, cứ ở phủ nha đợi lệnh đi.”

Triển Chiêu nghe vậy, đầu tiên hơi sửng sốt, không khỏi liếc nhìn Công Tôn tiên sinh.

Công Tôn tiên sinh vội ho một tiếng, ngoảnh mắt đi.

“Đại nhân, thương thế của thuộc hạ không còn đáng lo nữa, xin cho phép thuộc hạ đến mật thất hầu phủ điều tra rõ ràng, nếu để Lục Mị lưu lạc trên đời, chỉ e hậu họa khôn cùng!” Triển Chiêu lại bước lên vài bước, mày kiếm cau chặt, gương mặt tuấn tú hiện lên sự lo lắng.

Vẻ bất đắc dĩ trên gương mặt đen của Bao đại nhân lại nặng nề thêm, đưa mắt nhìn sư gia bên cạnh mình.

Công Tôn tiên sinh vội ho một tiếng, chậm rãi nói: “Triển hộ vệ không cần nôn nóng, mật thất có nhiều cửa ngầm, trong thời gian ngắn chỉ sợ khó có thể tìm hiểu hết được, huống chi hiện nay cũng không thể phán đoán là Lục Mị còn đang ở trong mật thất hay đã được đưa ra khỏi thành rồi. Nếu bây giờ tùy tiện đến đó cũng không phải thượng sách.”

“Nhưng mà…” Triển Chiêu lại tiếng lên.

Công Tôn tiên sinh khoát tay chặn lại, ngăn chặn lời nói của Triển Chiêu, lại bảo với Bao đại nhân:

“Đại nhân có thể bảo quan binh bảo vệ các đường giao thông chính, nếu Lục Mị còn đang ở phủ hầu gia, cách này có thể đề phòng thuốc được chuyển ra ngoài.”  Dừng một chút, gương mặt Công Tôn tiên sinh hiện lên vài phần bất đắc dĩ, liếc nhìn hộ vệ áo đỏ thần sắc kiên định trước mặt, giọng cao lên mấy phần: “Huống chi vết thương của Triển hộ vệ vì bảo vệ Kim bộ khoái lúc trước tuy rằng không nặng, nhưng nếu không tĩnh tâm dưỡng bệnh, chỉ e hậu họa khó lường, ngươi nói có phải không, Kim bộ khoái?”

Lời nói còn cố ý thêm mấy từ “vì bảo vệ Kim bộ khoái”.

Kim Kiền nghe thấy đề nghị của Triển Chiêu bị bác bỏ, vừa thở dài nhẹ nhõm một hơi, chợt nghe Công Tôn tiên sinh chỉ đích danh mình, lập tức cả kinh, vừa định thần nhìn lại thì phát giác không biết từ lúc nào mình lại trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích.

Vương Triều, Mã Hán lộ vẻ mặt ngỡ ngàng, ánh mắt như lửa… đố kỵ, tuyệt đối là đố kỵ.

Công Tôn tiên sinh cười nho nhã… giậu đổ bìm leo, sung sướng khi người ta gặp họa.

Ngự tiền tứ phẩm đới đao hộ vệ, không thấy vẻ mặt, dáng người cứng ngắc… chậc chậc, điềm xấu a điềm xấu.

Bao đại nhân ngạc nhiên, đưa mắt nhìn hồng y hộ vệ, miệng lẩm bẩm: “Hóa ra vì bảo vệ Kim bộ khoái mà Triển hộ vệ mới bị thương như thế à…”

Kim Kiền nghe xong, trong lòng tức thì kinh hãi, vội vàng xông lên phía trước, quỳ bịch gối xuống, ôm quyền hô: “Khởi bẩm đại nhân, thuộc hạ có một câu không nói thì không chịu được, xin đại nhân ân chuẩn!”

Bao đại nhân sửng sốt, dừng một chút mới gật đầu.

Kim Kiền hít sâu một hơi, sắc mặt bi thương nói: “Thuộc hạ vốn áo vải, đem thân cày bừa ở… Thái Châu, lo toán tính mệnh ở đời loạn, chẳng cần nổi tiếng với chư hầu. Bao đại nhân không xem thuộc hạ là ti bỉ, cho thuộc hạ nhậm chức Khai Phong phủ, tất nhiên là có ân tái sinh, thuộc hạ bởi thế rất cảm kích, nguyện theo phò đại nhân. Triển đại nhân quan tâm chu toàn cho thuộc hạ, vốn là đại nghĩa, hỏi han ân cần, thuộc hạ cảm động đến rơi nước mắt.”

“Hôm trước Bao đại nhân có gửi gắm cho thuộc hạ việc đại sự. Từ lúc phụng mệnh đến nay, ngày đêm lo lắng, sợ phụ lại sự ủy thác, làm tổn hại đến trông mong của đại nhân; thế nên lục soát Nhuyễn Hồng, tra xét hầu phủ, nay mặc dù có công nhỏ, nhưng khó át lỗi lớn.”

“Triển đại nhân lo nước thương dân… khụ, là Triển đại nhân trung quân ái quốc, quên mình vì người, cứu thuộc hạ trong hiểm cảnh, như phụ mẫu tái sinh, đại ân khó báo; Triển đại nhân bị thương, thuộc hạ cũng đau lây, tim như đao cắt, thống khổ khó nói. Nhưng lỗi sai đã làm, thuộc hạ không còn mặt mũi, biết vậy đã cẩn thận, khẩn cầu đại nhân nghiêm trị tội của thuộc hạ, coi như đổi lại vết thương trên lưng Triển đại nhân, làm an lòng nỗi khổ tâm của thuộc hạ; thuộc hạ không ngừng chịu ân cảm kích! Nay chịu đòn nhận tội, chỉ biết vừa khóc vừa nói chẳng thể kể hết lời.”[2]

Lời vừa dứt, phòng khách to như vậy lại hoàn toàn yên tĩnh.

Mọi người đều ngẩn ra, sau một lúc lâu không ai lên tiếng.

Lát sau, mới nghe Công Tôn tiên sinh chậm rãi nói: “Kim bộ khoái thật văn vẻ…”

“Công Tôn tiên sinh quá khen, đây là lời tâm huyết của thuộc hạ, sao dám nhận là tài hoa văn vẻ gì chứ.”

Kim Kiền ôm quyền hô, trong lòng lại nói: Chậc chậc, ta đã sớm đoán ra Công Tôn gậy trúc này trăm phần trăm là bà tám giấu nghề, miệng không kín, thích dưa lê, nếu không phải ta chuẩn bị sớm, chế lại “Xuất sư biểu” để dùng, nếu lão Bao và truy xét đến cùng, chẳng phải mạng nhỏ của ta đi đời rồi sao?!

Chậc chậc, gắng gượng thoát được một kiếp nạn.

Nghĩ vậy, Kim Kiền không khỏi nhìn lén sắc mặt Công Tôn tiên sinh.

Công Tôn tiên sinh nhướng mày, tay vân vê chòm râu đen, nhìn mình, rồi nhìn sang tứ phẩm hộ vệ bên cạnh, vẻ mặt như đã lường trước.

Chậc chậc…

Sao vẻ mặt này nhìn quen mắt thế?

Chứ chẳng lẽ…

Bên tai lại vang lên lời nhắc nhở kia của công tôn tiên sinh, Kim Kiền cảm thấy lạnh buốt, rùng mình mấy cái, khóe miệng run rẩy một lúc lâu, cuối cùng quyết tâm, nhắm mắt, thân thể di chuyển, túm lấy vạt quan bào đỏ thẫm của người nào đó, bi thiết hô:

“Triển đại nhân, vì cứu thuộc hạ mà ngài bị thương nặng, thuộc hạ không biết báo đáp gì, thuộc hạ… thuộc hạ…” Khó khăn nuốt xuống một ngụm nước miếng, da mặt Kim Kiền lại run rẩy vài cái rồi mới nói tiếp: “Hôm nay thuộc hạ xin thề, về sau nếu Triển đại nhân bị thương, thuộc hạ nguyện nhận lấy gấp mười đau đớn, cầu cho thân thể Triển đại nhân khỏe mạnh, thọ như Nam Sơn, phúc như Đông Hải, nhiều phúc nhiều thọ…”

Kim Kiền đang phân vân có nên thêm hai câu “cung hỉ phát tài, đông con nhiều cháu” hay không, bỗng thấy một luồng hàn khí tỏa ra từ phía quan bào, đập thẳng vào trán, không khỏi ngẩng đầu lên, lập tức cả người cứng đờ, máu đông lại.

Môi mỏng của Triển Chiêu lạnh lùng mím chặt, gương mặt như phủ sương, càng nổi lên cặp mắt đen sâu sắc khó lường, như đêm buốt mờ mịt, sao trời chi chít, đúng là mắt lạnh nghiêm ngưng, mặt lạnh băng giá.

Kim Kiền thấy như mình đang ở giữa mùa đông khắc nghiệt, gió lạnh đìu hiu từng cơn thổi qua tim, vội vàng rụt tay về, run rẩy quỳ bên cạnh, không dám nói thêm nửa chữ, trong lòng khóc ròng:

Chậc chậc chậc chậc, xong rồi, xong rồi! Tiểu Miêu nổi bão, phong vân biến sắc, Công Tôn gậy trúc ơi, giờ ngài hại ta thảm rồi, đừng nói chặn Tiểu Miêu không cho hắn xằng bậy, xem ra ngay cả mạng nhỏ của ta cũng không bảo đảm được nữa!

“Khụ khụ, Triển hộ vệ, nếu Kim bộ khoái đã nói thế…”

Công Tôn gậy trúc, ngài hòa giải chậm quá đi, ngài không phát hiện gương mặt đen của Triển Chiêu sao? Chậc chậc, vạn nhất Tiểu Miêu muốn tính sổ, ta sẽ lập tức dâng âm mưu của cây gậy trúc phúc hắc là ngài ra đó.

“…Thuộc hạ nguyện ở lại phủ nha đợi lệnh.” Giọng nói trong trẻo truyền xuống từ đỉnh đầu.

Hở?!

Kim Kiền nghe mà sửng sốt.

Chẳng lẽ ta hoảng sợ quá độ, bị lãng tai?

Ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Triển Chiêu hồi phục lại thần sắc bình thường, dường như nháy mắt lúc nãy chỉ là nhìn lầm mà thôi.

Nhưng quay đầu nhìn sắc mặt mấy người khác, Kim Kiền dám đem nửa năm bổng lộc của mình ra mà cá, vừa rồi không phải mình hoa mắt.

Vương Triều Mã Hán bị dọa đơ người, cả hai đều hóa đá.

Bao đại nhân sắc mặt kỳ lạ, gương mặt ngăm đen lại có dấu hiệu biến trắng.

Công Tôn tiên sinh vẫn giơ tay vuốt râu như cũ, nhưng ngón tay hơn hơi run.

“Đại nhân, giờ thuộc hạ xin cáo lui.” Dường như Triển Chiêu không phát hiện ra sự bất thường của mọi người, ôm quyền hành lễ, lập tức đi ra cửa lớn, có điều lại quay người thấp giọng nói một câu: “Xin Kim bộ khoái đi theo Triển mỗ.”

Kim Kiền nghe thế, suýt nữa sợ hãi kêu ra tiếng, vội vàng phát tín hiệu cầu cứu về phía mọi người.

Chỉ thấy Công Tôn tiên sinh hơi nhướng mày, bắn tín hiệu “tự cầu nhiều phúc” xong rồi liếc mắt đi.

Ánh mắt Bao đại nhân vừa tiếp xúc với ánh mắt Kim Kiền đã vội vàng cụp xuống, ra vẻ trầm tư.

Lại nhìn Vương Triều Mã Hán, mắt đều liếc đâu đâu, bộ dạng không thèm đếm xỉa, hiển nhiên không muốn rơi vào hồ nước đục.

Kim Kiền chợt buốt lòng, do dự hồi lâu cũng không thấy mọi người có ý định tương trợ, cuối cùng cũng phải bất chấp, cúi đầu theo sau Triển Chiêu xuất môn.

Chậc chậc, mấy tên không có nghĩa khí này! Nếu ta gặp bất trắc, trẻ tuổi chết sớm, chắc chắn sẽ đến điện Diêm Vương phản án!

*

Kim Kiền theo sau Triển Chiêu, dọc đường đi mồ hôi lạnh rỏ xuống, trong đầu nhớ lại mười cực hình thời Mãn Thanh, bỗng cảm thấy mình không có hy vọng sống sót trở về. Nhưng mình chỉ có lòng muốn trốn, chứ không có gan dám trốn, đành đi theo vị Nam hiệp nghe nói võ công cái thế trở về sương phòng, trơ mắt nhìn vị cao thủ được xưng là hạng nhất giang hồ cầm bảo kiếm trong tay giơ lên… giơ lên… giơ lên… hạ xuống!

“Kim bộ khoái, ngồi đi.”

Cái gì?

Kim Kiền bỗng chốc ngây người.

Triển Chiêu buông bảo kiếm trong tay, dựa vào bàn ngồi xuống, đưa mắt lên chỉ thấy mắt Kim Kiền trợn như quả nhãn, hồn bay tít tắp, không khỏi bất đắc dĩ, đành nhắc lại: “Kim bộ khoái, không cần câu nệ, ngồi đi.”

Lúc này Kim Kiền mới hoàn hồn, chớp mắt, gật đầu, cung kính ngồi xuống bên, trộm đánh giá sắc mặt người đối diện, trong lòng lại nói: Vẻ mặt Tiểu Miêu ôn hòa thế, chẳng lẽ là kế “tiếu lý tàng đao”? Ta vẫn nên cẩn thận thì hơn.

Nghĩ vậy, Kim Kiền lại căng thẳng, so vai không dám nói tiếng nào, hai mắt trừng trừng, tế bào thần kinh toàn thân đều ở trạng thái đề phòng, sợ bỏ lỡ mất cơ hội chạy trốn.

“Kim bộ khoái, Triển mỗ gọi ngươi đến chính là có chuyện muốn hỏi, mong Kim bộ khoái nói thật.”

Có chuyện muốn hỏi?

Vậy tức là có việc nhờ ta…

Có việc nhờ chẳng khác nào ta còn giá trị lợi dụng…

Có giá trị lợi dụng nghĩa là còn có cơ hội giữ mạng…

Ôi, cảm ơn trời đất.

Lúc này Kim Kiền mới lén thở phào một hơi, vội vàng ngẩng đầu, cặp mắt hồi phục như trước lại nheo nheo nhìn người trước mắt, ôm quyền cao giọng nói: “Triển đại nhân cứ hỏi, thuộc hạ tuyệt đối không dám giấu giếm nửa phần.”

Dứt lời, còn thành khẩn vạn phần mà gật đầu:

Triển đại nhân ơi, nhìn ánh mắt chất phác chân thành thiết tha ngây thơ không tì vết của ta đi, người thành thật nhất thiên hạ cũng chỉ đến như ta mà thôi!

Bị ánh mắt hẹp của Kim Kiền nhìn chằm chằm, lại nghĩ tới chuyện vừa trải qua, Triển Chiêu chợt nảy sinh cảm giác không được tự nhiên, không khỏi hơi buông mắt, vội ho một tiếng nói: “Triển mỗ muốn hỏi, sau khi Triển mỗ bị thương, Công Tôn tiên sinh có nói gì với Kim bộ khoái không?”

Mí mắt Kim Kiền đột nhiên giật lên, lập tức ôm quyền cả giọng đáp: “Không hề, Công Tôn tiên sinh chẳng nói gì hết!”

Gương mặt tuấn tú của Triển Chiêu có vẻ nghiêm trọng, chầm chậm nâng mắt lên, bình tĩnh nhìn người trước mắt, ánh mắt sáng rực lợi hại không suy suyển nửa phần.

Kim Kiền bị nhìn chăm chú cảm thấy lo sốt vó, cơ hồ suýt nữa bật hết mấy lời dặn của Công Tôn tiên sinh ra, nhưng lời vừa đến miệng lại bị dồn nén nuốt về.

Nghĩ mà xem Nam hiệp Triển Chiêu chính là một đại hào kiệt, nếu biết Công Tôn gậy trúc dặn… chậc chậc, chỉ nghĩ thôi mà đã lạnh hết cả người rồi… Công Tôn gậy trúc đầy một bụng nước đen, tất nhiên có cách tự bảo vệ mình… nhưng ta là một tiểu nha dịch mới đến, muốn tiền chẳng có tiền, muốn thế chẳng có thế, đường đường tứ phẩm ngự tiền hộ vệ mà muốn xử lý ta, chẳng phải còn dễ hơn bóp chết một con kiến? Cho dù Triển đại nhân có phóng khoáng không để bụng, nếu cây gậy trúc kia biết ta không kín miệng…

Kim Kiền tức khắc rùng mình một cái.

Cho nên, nói ngắn gọn… giờ này phút này, ta sẽ quán triệt phương châm chính sách của Đảng viên: Đánh chết cũng không khai!

Nghĩ vậy, Kim Kiền không khỏi híp mắt, cố gắng tưởng tưởng người trước mắt trở thành hình tượng Hán gian chân chó, tô điểm cho không khí, vì sự hiên ngang lẫm liệt của chính mình mà tăng thêm vài phần bi tráng cho bầu không khí.

Nhưng cố gắng mãi, người trước mặt vẫn là vẻ tuấn nhã, mặc dù sắc mặt nghiêm trọng nhưng cũng không che được xuân sắc khôn cùng. Đúng là: Mày cong ôm trăng, mắt sáng trong vắt, mặt đẹp như ngọc, môi mỏng trơn bóng.

Kim Kiền không khỏi nuốt một ngụm nước miếng, trong lòng rên rỉ:

Chậc chậc, chỉ có thể hận ta xem ít phim điện ảnh theo chủ nghĩa yêu nước, đúng là chưa nắm được tinh túy trong đó… trời ạ, mỹ nhân kế cần phải ứng phó thế nào mới tốt đây?!

Triển Chiêu thấy người đối diện chỉ trong nháy mắt mà sắc mặt thay đổi mấy lần, cuối cùng mang đầy vẻ thấy chết không sờn, bất giác thầm thở dài một hơi, nhẹ giọng nói: “E là Kim bộ khoái đã mệt rồi, đi nghỉ trước đi.”

Hửm?!

Này này, chẳng lẽ thế là xong?

Kim Kiền không tin nổi trợn lớn hai mắt, dùng sức chớp chớp, sau đó đứng dậy ôm quyền nói: “Thuộc hạ cáo lui!”

Dứt lời, vội vội vàng vàng xô cửa chạy ra.

Có điều lúc qua cửa, lại nghe giọng trong trẻo phía sau nói: “Kim bộ khoái, da tóc thân thể là của cha mẹ, về sau đừng thề thốt tổn hại cơ thể… Triển mỗ không đảm đương nổi…”

Kim Kiền nghe thế thân hình hơi khựng lại, đầu óc vòng vo mấy hồi mới nhớ ra vừa rồi mở miệng thề thốt bừa, mau mắn trả lời, “Vâng vâng vâng, về sau thuộc hạ tuyệt đối không dám khinh suất.”

Trong lòng lại thầm nhủ: So với thề cái này, ta tất nhiên vẫn nên lo lắng làm thế nào để hoàn thành lời căn dặn của gậy trúc phúc hắc mới là thượng sách. Chính là “người sống ở giang hồ, sao có thể xa đao, làm dưới chức gậy trúc, sao lại không linh hoạt”, huống chi việc chỉ tay lên trời mà thề mười lần thì có mười một lần không chuẩn, nếu không mấy tên đại gian đại ác mồm đầy thề thốt sao có thể sống lâu trăm tuổi chứ? Chậc, Tiểu Miêu thật quá tích cực rồi, quả nhiên là mèo tốt chính trực của lão Bao, thuộc giống hiếm, sắp sửa tuyệt chủng.

“Kim bộ khoái biết là tốt rồi…” Người trong phòng nói khẽ.

Kim Kiền khom người thi lễ, khép cửa lại, thở phào một hơi dài, chầm chậm ngẩng đầu lau trán đầy mồ hôi lạnh:

Chậc chậc, ngươi nghĩ ta sung sướng chắc?! Ở cùng phòng với sắc đẹp như thế, chẳng những không sai sót, còn gắng gượng chống cự được mỹ nhân kế, xem ra định lực của ta lại cao thâm thêm một bậc… nếu còn có cơ hội trở về hiện đại, nhất định ta phải viết một bài luận làm kỷ niệm, tiêu đề là “Biện chứng và chỉnh thể giữa sắc đẹp và định lực”!


[1] Giả làm tép tỏi to: Biết nhưng vờ như không biết.

[2] Trích và cải biên từ “Xuất sư biểu” của Gia Cát Lượng:

Thần vốn áo vải, đem thân cày bừa ở Nam Dương, lo toán tính mệnh ở đời loạn, chẳng cần nổi tiếng với chư hầu. Tiên đế không xem thần là tầm thường,đem long chiếu cố, ba lần tìm đến nơi lều cỏ, bàn bạc với thần về việc đương thời, bởi thế mà rất cảm kích, nguyện theo phò Tiên đế. Đã nguyện đem hết lòng cố gắng,nhận việc giữa lúc quân thua tướng bại, phụng mệnh khi nguy nan, đến nay đã được 21 năm.

Tiên đế biết thần cẩn thận, nên trước lúc lâm chung có trao cho thần việc đại sự. Từ lúc phụng mệnh đến nay, ngày đêm lo lắng, sợ phụ lại sự ủy thác, làm tổn hại đến trông mong của Tiên đế, nên tháng 5 vượt sông Lô, vàosâu đất không cây. Nay phương Nam đã định, binh lực đã đủ, đương khi ba quân phấnkhích, nghĩ rằng cần phải Bắc phạt Trung Nguyên, dốc hết nỗ lực bản thân, diệt trừ gian thần, phục hưng nhà Hán, trở lại cố đô, như thế thần báo đáp được Tiên đế mà cũng tỏ được long trung với chức phận Bệ hạ đã giao. Còn như châm chước lợi hại, bày tỏ lời trung thành, thì đã có Quách Du Chi, Phí Vỹ đảm nhiệm. Những mong bệ hạ ủy thác để thần được Bắc phạt, phục hưng nhà Hán thành công; nếu không thành công, thì thần xin chịu tội để báo cáo cùng vong linh Tiên đế. Nếu như việc không tiến triển thì cứ trách cứ lỗi của Du Chi, Phí Vỹ, Đổng Doãn; Bệ hạ nếu khiêm nhường, lắng nghe điều thiện, làm theo điều phải, thực hiện di chiếu của Tiên đế, thần không ngừng chịu ơn cảm kích, nay thân ở nơi xa xôi, chỉ dâng biểu mà khóc chẳng thể nói hết lời.

*

P.S. Ây dà, gần một năm rồi mới bắt tay vào nốt 3 chương cuối Trần Châu án, mình quên sạch mấy chi tiết của mấy chương trước rồi. :)) Hai chương tiếp theo cũng đang được edit nên mình đoán là sẽ xong được trong tháng này. Sau đó là trường kỳ beta, ôi~~~ @_@

À, có một số chương của Trần Châu mình đã beta, một số thì chưa, nên nếu mọi người có thấy sự khác biệt gì đó trong tên gọi hay cách xưng hô thì thông cảm hộ mình nhé. :”>

Chương này dài 21 trang lận, chương sau thì 30…

Muốn trốn quá đi. =(((((

Advertisements

14 thoughts on “[ĐKPP] [43] Trần Châu án – Nhị thập hồi

  1. Happy Valentine’s day. Sao lúc nào cũng thấy Triển đại ca kute thế này. Bạn Kim Kiền đầu đất. Phải có lúc nào đó cho bạn Kiền xả thân vì bạn Triển cho bõ ghét:D。

  2. ÔI, lâu lắm rồi mới thấy cái tên ĐKPP xuất hiện trên blog nhà nàng, hoài niệm quá. Cố gắng lên nàng, ta cũng thấy phục khi nàng làm truyện này lắm, ta edit bộ Hương phấn của chị Nhã thấy 7 trang word đã dài rồi, đang làm 1 chương hơn 15 trang word còn chưa thấy hết mà hoảng quá. Nàng làm được thế này là quá tuyệt vời rồi. Cố lên nha! ^^

  3. Lúc đọc Trát Mỹ Án với Ô Bồn Án trên sách của Bách Việt thì mình vẫn chưa xuống hố. Phải đến Trần Châu Án của 2 nàng edit thì mình mới không còn đường quay lên nữa. Mình đọc hết mấy chương convert rồi nhưng vẫn mong chờ 2 chương edit của 2 nàng. Cảm ơn 2 nàng nhé.

    • Vẫn bày bán bình thường mà em, em thử hỏi mấy người bán hàng xem, tên truyện xb là Đến phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ, mới ra một tập thôi. Nếu không có thì em đặt sách online mua về nhà cũng được. ^^

  4. Pingback: Đến Khai Phong phủ làm nhân viên công vụ |

  5. Pingback: [Giới thiệu] Đến Khai Phong phủ làm nhân viên công vụ | ๑۩۞۩๑[♥๑۩۞۩๑ (¯`•♥Vũ Hạ Lầu•´¯) ๑۩۞۩๑[♥๑۩۞۩๑

Tung hoa nào!!! *(^o^)*

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: