[Truyện ngắn] Liên hoa mỹ nhân kiếp – Thượng


Liên hoa mỹ nhân kiếp

Tác giả: Lộ Quá Nhi Dĩ

Biên tập: Candy

***

118096166628ca9a8eo

[1]

Ta tên là Liên Tử, “liên” trong “liên hoa”, “tử” trong “liên tử”.[1]

Nghe nói ngày ta sinh ra, một hồ hoa sen đua nở, gió thổi mười dặm, toàn bộ trấn Thanh Hà đều ngập trong hương thơm lạ lùng. Vì thế, lão đạo sĩ đoán mệnh ở nhà bên bỗng dưng điên điên khùng khùng xông vào nhà ta, quỳ dúi dụi dưới đầu giường mẹ ta, gào to: Liên hoa tiên tử hàng thế, bần đạo không tiếp đón từ xa, tội đáng chết vạn lần, tội đáng chết vạn lần!

Lão vừa nói dứt câu, mùi hương đột nhiên biến mất.

Dưới ánh mắt nghi ngờ của mọi người, lão đạo sĩ đứng dậy gãi gãi mũi, nói, khốn thật, tính nhầm rồi.

Quả thực là tính nhầm rồi.

Ngươi có thấy tiên tử nào cả ngày mệt nhoài sống dở chết dở lên núi hái thuốc, chỉ để đưa tiền cho cha già đi đánh bạc chưa? Chắc chưa đâu. Từ lúc còn bé tới giờ, ta đã biết tiên tử chi chi đó toàn là chuyện vớ vẩn.

Nguyện vọng lớn nhất của ta, chính là thảo dược của mình có thể bán được giá tốt.

Nhưng mẹ ta luôn nói, tuổi của Liên Tử không còn nhỏ nữa, nên tìm nhà chồng tốt cho nó. Ta cảm thấy đây là một chuyện quan trọng, nhưng mà, vô duyên vô cớ nảy ra một tướng công, trò đùa này không khỏi hơi quá lố.

“Công tử ơi, ta thật sự không phải nương tử của huynh, huynh nhận sai người rồi.”

Đối diện gương mặt có khen là khuynh quốc khuynh thành cũng không phải nói quá, ta chỉ có thể từ tốn giải thích.

Nhưng mà, ánh mắt lành lạnh của người đó lại lộ ra ý cười nhạt, hắn dịu dàng nói: “Không sao, nếu nàng đã quên, ta có thể đợi cho đến khi nàng nhớ ra.”

Ta nhìn xung quanh, xác định bốn phía trừ ta ra không còn ai khác, bèn tiến lại gần hắn hỏi: “Huynh đang nói chuyện với ta hả?”

Hắn lộ vẻ mặt bị tổn thương: “Sinh không phải sinh, tử không phải tử, tử tử sinh sinh đều là mộng ảo; thân khóc thân, bạn khóc bạn, thân thân bạn bạn đều có nguyên nhân… Không ngờ mới từ biệt một năm đã là chân trời góc bể, giờ đây khó lòng hồi tưởng lại.”

Ta bị hắn nói cho váng đầu, nghi hoặc đúc kết thành một tiếng: “Ớ?”

Hắn trầm tĩnh nhìn ta nói: “Hay là, kỳ thật nàng không hề mất trí nhớ, chẳng qua không muốn nhìn thấy ta? Hử?”

Oan uổng quá, ta không biết huynh là ai á!

Ta đang định phân trần, hắn lại sầm mặt cắt ngang: “Vẻ mặt này của nàng là muốn nói, nàng đã có nam nhân khác sao?”

“Không… không phải…”

Ta liều mạng lắc đầu, nhưng sau đó lập tức hoàn hồn, “Ta muốn nói, huynh quả thực nhận nhầm rồi, ta là Liên Tử, không phải nương tử của huynh, ta chưa từng thành thân, người ở trấn Thanh Hà đều biết, ta…”

Không biết vì sao, chỉ cần ngẩng đầu thấy hắn, lời nói đến miệng rồi ta còn có phần không chắc chắn.

Giọng của ta thấp dần, hắn hỏi: “Nàng đang sợ ta sao?”

Ta lắc đầu.

“Liên Tử, cùng ta trở về kinh thành đi.” Hắn kéo tay ta.

Sự tình này, nếu bị hàng xóm láng giềng thấy được, có lẽ sẽ nhổ nước miếng dìm chết đuối ta mất. Ta vội vàng đẩy hắn ra: “Không thể nào!” Xúc cảm ấm áp trên đầu ngón tay khiến tim ta đập nhanh, ta quay người định chạy, lại thấy hắn nở nụ cười trào phúng.

Cặp mắt trong suốt thấy đáy hiện lên ánh nước long lanh, tựa như sao sáng giữa trời đêm, hắn nhẹ giọng nói: “Là lỗi của ta, ta sẽ không bắt ép nàng làm bất cứ chuyện gì nữa. Một mình thì một mình vậy, dù sao cả năm nay ta cũng đơn độc du đãng trên giang hồ, đã quen rồi…”

Nếu lời nói buồn nôn nổi da gà này do một kẻ dáng vẻ thô tục nói ra, đại khái mọi người sẽ rít lên một tiếng rồi chạy đi, trong lòng còn nhân thể mắng một câu “dê già”, nhưng đối diện với một đại mỹ nhân thần sắc bi thương dịu dàng, người tâm địa cứng rắn đến đâu cũng sẽ cảm thấy không đành lòng.

Ta ngượng ngùng nói: “Huynh có muốn tới nhà ta…” uống cốc trà thuốc không?

Nghe nói đồ uống đó có thể trừ tà, hắn như thế này, tám phần bị trúng tà rồi.

Nhưng lời ta còn chưa dứt, hắn bỗng nhiên biến mất ngay trước mắt ta.

Ta trợn mắt há mồm, chẳng lẽ đây là khinh công trong truyền thuyết?

Cùng lúc đó, một bóng người màu đen dừng trước mặt ta. Thiếu niên thần thái ngạo mạn, bên hông đeo một thanh trường kiếm, chân mày khóe mắt đều mang theo vẻ khinh miệt ta, trong lúc hốt hoảng ta có cảm giác y và vị công tử đầu óc có vấn đề kia là cùng một loại người.

“Này.” Y gọi ta, “Có thấy một nam nhân cao tương đương ta, vẻ mặt viết chữ “thiếu đòn” đi qua đây không?”

Đó chẳng phải là ngươi sao?

Liếc mắt thấy trường kiếm bên hông y, ta không dám nói ra lời.

Y do dự một chút, lại nói: “Tên kia có lẽ… bộ dạng cũng thu hút người khác, mắt hoa đào, mũi khá cao, mở mồm ra là ăn nói bậy bạ, ngươi có thấy hắn không?”

Ta biết y nói ai, nhưng nhìn tư thế của thiếu niên áo đen, ta cứ có dự cảm không tốt. Ma xui quỷ khiến thế nào, ta lại nói dối: “Không thấy.”

“Thật không?” Y nửa tin nửa ngờ, “Rõ ràng ta thấy hắn đi về phía này, sao lại không gặp chứ?”

Lòng dạ run rẩy, ta đáp: “Biết đâu ngươi nhìn nhầm rồi.”

Y sửng sốt, chợt nheo mắt nói: “Tốt nhất là ta nhìn nhầm, nếu không… hừ, ngươi liều liệu đấy.”

Thiếu niên để lại một câu uy hiếp, truy đuổi theo hướng ngược lại.

Còn ta ôm dược liệu đã phơi khô xong vào trong vườn, mở cửa phòng lại bắt gặp một cặp mắt hoa đào mang ý cười nhàn nhạt.

Đầu váng mắt hoa, ta ngây người hồi lâu mới hỏi: “Chẳng phải huynh đi rồi sao?”

[2]

“Nếu nàng đuổi ta đi, ta sẽ phải phơi thây bên ngoài. Một đêm vợ chồng trăm đêm ân, nàng đang tâm để ta chết?” Hắn nhìn ta trách cứ.

Không khí gờn gợn mùi máu tươi, ta hỏi: “Huynh bị thương à?”

Thiếu niên áo đen vừa rồi quả nhiên tới bắt hắn. Thấy hắn dựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần, không đáp lời, ta liền đến trước mặt hắn, đưa cho hắn một lọ thuốc trị thương, “Kẻ mặc áo đen vừa rồi là ai thế?”

“Liên Tử…” Hắn bỗng gọi tên ta.

“Hửm?”

“Nhớ ra ta là ai chưa?”

Ta ngắm nhìn gương mặt hắn trong chốc lát, tự nhiên có cảm giác miệng khô lưỡi hanh. Cuối cùng, ta thận trọng đáp: “Huynh nên bôi thuốc trước đi.” Mặt hắn còn trắng hơn mặt ta, dụ dỗ người ta đưa tay sờ mó.

Hắn cười: “Nàng có thể gọi ta là Mộ Dung Tiểu Thất.”

Trên thực tế, hắn có tên là Mộ Dung Tiểu Thất hay là Mộ Dung Tiểu Bát cũng chẳng liên quan gì tới ta.

Ta không biết hắn, thật đấy.

Nhưng ta không biết nên nói thế nào, chỉ muốn hắn mau chữa khỏi vết thương, đừng chết ở trong phòng ta. Ta thở dài: “Xin huynh đấy, Mộ Dung công tử, bôi thuốc rồi đi đi, đừng phá hoại thanh danh của ta, ta còn chưa lập gia đình đâu…”

Mộ Dung Tiểu Thất nói: “Mặc kệ nàng có nhớ hay không, nàng trước sau vẫn là nương tử của ta, sao lại phải lập gia đình gì nữa?”

Ta chỉ có thể dở khóc dở cười.

Hắn hết lần này tới lần khác khuyên nhủ ta thừa nhận “sự thật”, quả thực chẳng khác nào tẩy não. Nhưng chuyện dối trá không có thật như thế, bảo ta phải thừa nhận thế nào đây? Có thế nào ta cũng không chịu gọi hắn tướng công, hắn suy sụp cúi đầu nói: “Ta biết mà, nàng vẫn còn giận ta, không sao, dù sao ta một mình cô đơn cũng quen rồi…”

Mộ Dung Tiểu Thất mím cặp môi mỏng, giọng nói nghẹn ngào.

Ta xóc óc, nói bừa: “Huynh nói cái gì thì là cái đấy được chưa!”

Khóe miệng hắn lập tức cong lên, cười nói: “Đằng sau cửa có con gà rừng, phiền nương tử nấu một nồi canh gà cho vi phu.” Ta quay lại, quả nhiên một con chim trĩ đầm đìa máu đang cô quạnh nằm đó.

Chẳng trách trong phòng có mùi máu tươi!

Ta hung tợn trợn mắt nhìn Mộ Dung Tiểu Thất: “Huynh gạt ta, huynh vốn không hề bị thương.” Còn nói cái gì mà chết ở bên ngoài, thiếu niên áo đen nói đúng, hắn toàn nói năng bậy bạ, buồn cười là ta còn tin tưởng.

Mộ Dung Tiểu Thất không biết từ đâu rút ra một cái quạt, chống lên cằm cười nói: “Bộ dạng tức giận của nương tử thật đáng yêu.

“Lừa người khác vui lắm à?”

Ta không hiểu sao mình lại tức giận như thế, nhưng ta không thể nhịn được. Ta muốn đánh hắn.

Hắn hỏi: “Thế ta bảo ta bị thương lúc nào?”

Ta nghẹn họng, nhất thời không thốt lên lời.

Ta hầm một nồi canh gà xong, Mộ Dung Tiểu Thất lại đang nằm ngủ trên giường.

Hắn ngủ say sưa, tựa như mệt tới cực điểm, lay thế nào cũng không dậy. Ta ngẩn ngơ, chỉ đành mặc kệ hắn.

Không biết bao lâu sau, ta cũng mò lên mép giường ngủ, chắc là ban ngày hái thuốc phải trèo đèo lội suối, rốt cuộc không gượng được nữa. Ban đêm, bên ngoài truyền đến tiếng cha già say rượu kêu ầm ĩ, ta mơ mơ màng màng trở mình, mặc kệ ông ấy.

Ta nghĩ rằng cha sẽ giận dữ, thần kỳ là, cả đêm đều không có động tĩnh gì.

Cho đến tận sáng hôm sau, cha mẹ gọi ta đến phòng khách, bảo là có chuyện muốn nói với ta.

Mộ Dung Tiểu Thất mỉm cười ngồi ở bên uống trà, cha ta khẩn thiết nói: “Liên Tử à, có chuyện cha vẫn gạt con, nếu Tiểu Thất đến đây rồi thì không thể không nói cho rõ.”

Ta nghi hoặc nhìn về phía Mộ Dung Tiểu Thất, hắn đang cười đầy thích thú.

Cha nói: “Con và Tiểu Thất vốn quen biết, hai năm trước hắn muốn kết thân, ta đồng ý hôn sự của các con xong, con liền cùng hắn đến kinh thành thành thân, nhưng sau đó không biết vì sao, đột nhiên con một mình về nhà, thần trí không tỉnh táo. Ta và mẹ con cho rằng con bị chuyện gì đó kích thích, vừa lúc con lại mất đi đoạn trí nhớ hồi đó, cho nên cha mẹ không dám nhắc tới chuyện của Tiểu Thất, chỉ có thể vờ như không có chuyện gì xảy ra… Bây giờ Tiểu Thất tìm được con rồi, cha mẹ cũng không tiện giấu giếm nữa…”

Mất trí nhớ?

Ta nghệt mặt đứng đó, không thể tin được lời này từ miệng cha ruột ta nói ra. Ta sống ở trấn Thanh Hà suốt mười bảy năm qua, chuyện gì ta cũng nhớ rõ mồn một, làm sao ta có thể mất trí nhớ?

Ta bị điên à?

Không hề, ta rất tỉnh táo.

Đau khổ trao cho mẹ một ánh mắt cầu xin, bà nhìn qua Mộ Dung Tiểu Thất rồi khuyên ta: “Liên Tử, Tiểu Thất đối đãi với con không tệ, gia thế hắn tốt lắm, tính cách cũng tử tế, con đi với hắn đi.”

Ta lạnh buốt sống lưng, run rẩy hỏi: “Hắn cho cha mẹ bao nhiêu tiền?”

Ngay cả lời nói dối để bán con gái này cũng thêu dệt ra được.

Nhưng chẳng ai để ý đến lời ta nói, tất cả mọi người đều bảo, là ta đã quên chuyện không nên quên.

Nếu không phải trên mặt Mộ Dung Tiểu Thất trưng nụ cười trêu chọc, ta suýt nữa tưởng mình rối loạn trí nhớ thật.

Trong lúc đờ đẫn, một giọng nói trầm thấp mà dịu dàng vang lên bên tai: “Muốn biết ta cho bọn họ bao nhiêu tiền không?”

[3]

“Con gái lớn phải gả chồng, ta cũng vì tốt cho con mà thôi.”

Tốt cho ta, hay là tự mình thiếu tiền đánh bạc đây? Ta không muốn hỏi. Ta đem đống dược liệu cuối cùng cầm vào sân phơi nắng, nhìn một loại quả có độc mà ngẩn người, Mộ Dung Tiểu Thất ở bên cạnh nhàn nhã phe phẩy quạt: “Cùng ta đến kinh thành có gì không tốt, sao lại mặt ủ mày chau như vậy?”

Cây quạt cố tình lúc ẩn lúc hiện trước mặt khiến ta hoa mắt, ta không chịu nổi, lên tiếng hỏi thẳng: “Trêu đùa người khác vui lắm à?”

Mộ Dung Tiểu Thất nâng mặt ta lên, cẩn thận nhìn ngắm một lát: “Ta sẽ ở đây đợi nàng đồng ý cùng ta đi mới thôi.”

“Nhưng ta không muốn nhìn thấy huynh.” Huynh có thể biến đi không?

Hắn thản nhiên đáp: “Nương tử, nếu nàng thật sự ghét bỏ ta, ta có thể đi.” Câu nói này vô cùng thành khẩn, ta hơi hơi cảm động, nhưng mà, ngay sau đó hắn lại đa cảm nói: “Một người thì một người vậy, dù sao, ta đã quen rồi…”

“Đây là câu thiền cửa miệng của huynh đó à!” Ta phát bực.

Gặp phải người như thế, tính tình có tốt đến đâu chắc cũng phải bùng nổ.

Ngươi nói chuyện nghiêm túc với hắn, mà hắn nói câu nào cũng đùa cợt ngươi, tin hắn mới là ngu!

“Sao lại thế được, câu này ta chỉ nói với mình nương tử.” Mộ Dung Tiểu Thất mỉm cười gỡ chiếc lá rụng xuống khỏi tóc ta, “Mới chưa đến một năm, nương tử đã quên rồi sao?”

Aaaaaaaaaaaaaa!

Ai muốn chơi trò nương tử tướng công với huynh chứ.

Nếu tiếp tục quanh quẩn bên hắn, ta sẽ điên mất. Ta cả giận: “Huynh đi đi, cha ta cầm của huynh bao nhiêu tiền, ta trả lại cho huynh!”

“Một ngàn năm trăm lượng ngân phiếu, thuận tiện trả giúp gần năm trăm lượng tiền nợ hai năm vừa qua của cha nàng.” Mộ Dung Tiểu Thất khoái trá tính toán, “Nàng có muốn trả không?”

Ta trầm mặc.

Đừng nói bán thuốc, cho dù táng gia bại sản cũng chẳng trả nổi.

Thấy ta không nói gì, Mộ Dung Tiểu Thất cười: “Không trả cũng không sao, ta chỉ thừa tiền.” Nói xong, hắn tới gần ta, nhìn vào mắt ta mê hoặc, “Nếu nàng chịu nghe lời ta, ta có thể cho nàng rất nhiều rất nhiều, nhiều đến nỗi nàng đếm không xuể.”

Ta cảm giác môi mình nóng nóng, có những đốm lửa nhảy nhót trong đầu, nhất thời lại quên hô hấp.

Hơi thở nóng rực phả vào cổ, hắn thấp giọng nói: “Nàng xem, ta chịu bỏ ngàn vàng mua tiếng cười, mà nàng không chịu chơi một trò chơi nho nhỏ với ta.”

Hương sen tháng tám nhè nhẹ tỏa khắp trấn, ánh tà dương chói lóa chiếu lên mặt ta, ta cảm thấy hơi váng vất.

Lúc Mộ Dung Tiểu Thất buông ta ra, ta thì thào hỏi: “Ta không cần tiền của huynh, huynh có thể đừng gạt ta nữa không?”

Vẻ mặt hắn cứng đờ, hồi lâu sau mới đáp: “Được.”

Cách thực hiện hứa hẹn của Mộ Dung Tiểu Thất chính là biến mất.

Từ sau hôm đó, hắn không còn xuất hiện nữa, khiến ta cho rằng tất cả những chuyện này chỉ là một giấc mộng hoang đường mà thôi. Cho đến ngày thiếu niên áo đen kia mang theo sát khí kề kiếm của y lên cổ ta.

“Nói! Ngươi giấu tên kia ở đâu?”

Cổ bị rạch một vết, chất lỏng ấm áp chảy ra, ta đau ứa nước mắt: “Ngươi hỏi Mộ Dung Tiểu Thất à… Hắn đi rồi…” Nhưng y không hề tin ta.

Giọng nói thiếu niên lạnh lùng: “Mộ Dung Tiểu Thất? Hắn nói với ngươi, hắn là Mộ Dung Tiểu Thất?”

Ta gật đầu.

Y không kìm được cười khẩy một tiếng: “Đúng vậy, người giang hồ gọi hắn là Mộ Dung Tiểu Thất, ngươi có biết hắn là ai không?”

Ta khó khăn lắc đầu.

“Thế cô có biết ta là ai không?”

Ta vẫn lắc đầu.

Y giơ ngọc bài giắt ở thắt lưng lên cho ta xem, “Ngự tiền thị vệ Tô Tử Thanh, phụng chỉ tróc nã giang dương đại đạo, hái hoa tặc được triều đình treo giải thưởng trăm lượng hoàng kim – Mộ Dung Tiểu Thất!”

Giang dương đại đạo… Hái hoa tặc…

Ta kinh ngạc nhìn Tô Tử Thanh, một tiếng cũng không nói nên lời.

Vệt máu đỏ tươi chảy đẫm vạt áo, không phải của ta, là của y. Tới tận bây giờ ta cũng chưa từng thấy nhiều máu như vậy, giống như chảy hoài chẳng hết. Đợi mãi, cuối cùng kiếm trong tay y cũng hạ xuống, thân thể gục trên người ta.

Y đánh một trận với Mộ Dung Tiểu Thất à?

Ta âm thầm kinh hãi, người này bị thương nặng như vậy còn tỏ ra không có gì chạy tới đây uy hiếp ta, muốn ta giao người, không sợ chính mình sẽ chết à?

“Ngươi và Mộ Dung Tiểu Thất thân thiết thật đó.” Ta cảm khái.

Tô Tử Thanh run rẩy khạc ra một ngụm máu, hôn mê.

Ngươi nói xem, rốt cuộc ta nên vứt xác y ngoài đồng, hay là lột quần áo y… để bôi thuốc?

[4]

Mộ Dung Tiểu Thất đã trở lại.

Hắn thay một bộ quần áo sạch sẽ, dựa trên cây hòe nhìn ta giã thuốc, yên lặng nền nếp như biến thành người khác. Thật ra, khi hắn không nói lời nào, dáng vẻ u buồn trông không giống người xấu.

Nhưng Tô Tử Thanh bảo hắn là đạo tặc giết người không thấy máu, hắn giết chết mười một thị vệ đại nội, chỉ vì trộm một chiếc quạt do tiên hoàng lưu lại.

Lén lút ngó cây quạt trong tay Mộ Dung Tiểu Thất vài lần, cuối cùng hắn không nhịn được, nở nụ cười: “Nàng nhìn ta ta cũng sẽ không ăn nàng.”

Ta tỏ vẻ trấn định hỏi hắn: “Mấy hôm vừa rồi huynh đi đâu?”

Hắn nghiêng đầu nhìn ta: “Nàng quan tâm tới ta ư?”

Ta hừ một tiếng, không nói nữa.

Ý cười lóe qua mắt Mộ Dung Tiểu Thất, hắn thở dài: “Liên Tử ơi Liên Tử, ta bảo nàng cùng ta trở về kinh thành, nàng không muốn, sau lưng ta lại thông đồng với Tô Tử Thanh, ta biết nói gì với nàng đây?”

“Ta đâu có…”

“Còn không có? Y ngủ trong phòng nàng ba ngày, nàng thật sự cho rằng ta không biết gì cả sao?”

“Không phải…”

“Nói đi, có phải các người đã làm chuyện có lỗi với ta không?”

“Không phải như huynh nghĩ đâu…”

Ơ, này, kỳ lạ, ta với Tô Tử Thanh thế nào thì có liên quan gì tới hắn! Mộ Dung Tiểu Thất, huynh tưởng ta là nương tử ngươi thật à! Tô Tử Thanh có là gian phu của ta, huynh cũng chẳng phải chính thất nhé!

Có lẽ sắc mặt của ta quá ngộ nghĩnh, Mộ Dung Tiểu Thất quay mặt đi bật cười hai tiếng.
Ta cuồn cuộn tức giận: “Tên dâm tặc này!”

Hắn lanh lẹ cầm bàn tay đang định đập cho hắn hai cái tát của ta, “Tên Tô Tử Thanh kia nói gì với nàng đó?”

“Nói huynh là dâm tặc chuyên môn đi lừa gạt khuê nữ mới lớn!”

“Không phải ta, là y thì có.”

“Phì…”

Tưởng tượng gương mặt lạnh như băng của Tô Tử Thanh kia dán lên hai chữ “dâm tặc”, ta liền phụt cười. Y như vậy, cho dù tìm chết cũng không muốn làm bạn với Mộ Dung Tiểu Thất nhỉ.

Từ sau ngày trở về, Mộ Dung Tiểu Thất luôn có bộ dáng ngổn ngang tâm sự, tám phần là lo lắng Tô Tử Thanh tới bắt.

Ta hỏi hắn, hắn lại không đứng đắn đáp: “Nếu tên cẩu nam nhân kia dám đến, tất nhiên ta sẽ một kiếm giết y.”

“Kiếm?”

Mộ Dung Tiểu Thất nở nụ cười, hắn giơ chiếc quạt lòe loẹt kia ra: “Đây là kiếm của ta.”

Đây là chiếc quạt tẩm hương từng cướp đi tính mạng mười một người. Ngoại trừ vẻ ngoài hoa lệ, nhìn không ra điểm gì đặc biệt, một cây quạt như vậy lại phải đánh đổi bằng máu của nhiều người như vậy. Có lẽ, trong đó còn có máu của Mộ Dung Tiểu Thất.

Tim của ta đập rất nhanh, sợ hắn lập tức ra tay giết ta, nhưng lại kìm lòng không đậu muốn tận tay kiểm tra cây quạt kia.

Ngón tay mảnh mai của Mộ Dung Tiểu Thất khẽ búng xuống cánh quạt, tay ta tê rần, quạt tẩm hương môt lần nữa về trong tay hắn. Hắn thu hồi cây quạt, mở tay ta ra, nhẹ nhàng vẽ vòng vòng trên đó: “Tay của nữ hài tử dùng để đánh đàn thêu hoa, không nên chạm vào những thứ dính máu.”

Ta suy nghĩ, đứng dậy nói: “Vậy từ hôm nay trở đi, muốn ăn món mặn thì huynh đến tửu lâu đi.”

“…”


[1] Liên hoa là hoa sen, liên tử là hạt sen.

*

P.S. Thực ra hôm trước mình định làm truyện này mừng Valentine cơ, tiếc là không kịp, nên thôi giờ post bù. Truyện hài hài HE nhé mọi người, mình cũng không đến nỗi Valentine đi làm SE đâu. :3

Đã có ebook Sương khói nhân gian và Họa bì, mọi người vào phần mục lục truyện down nhé. Ngày mai mình sẽ edit và post nốt phần Hạ của truyện ngắn này.

4 thoughts on “[Truyện ngắn] Liên hoa mỹ nhân kiếp – Thượng

  1. Pingback: List đoản văn | ღ Liên Nhã Lâu ღ

Tung hoa nào!!! *(^o^)*

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: