[Truyện ngắn] Liên hoa mỹ nhân kiếp – Hạ


Liên hoa mỹ nhân kiếp

Tác giả: Lộ Quá Nhi Dĩ

Biên tập: Candy

***

[5]

Ngày mười lăm hàng tháng, mặt trăng luôn tròn vành vạnh, đặc biệt thích hợp cho chuyện hoa tiền nguyệt hạ.[1]

Cha ta theo lẽ thường đến đổ phường, mẹ ta theo lẽ thường ru rú trong nhà thêu thùa, Mộ Dung Tiểu Thất không biết vặt được từ đâu hai cái lá cây, đặt lên miệng thổi. Âm thanh thảm thiết rung động tâm thần, một con chim không chịu nổi sự quấy nhiễu này, té từ trên cây xuống, ta hét lên một tiếng, bát canh trong tay sóng sánh đổ hết xuống đất: “Xin huynh đó, đừng thổi nữa!”

Hóa ra thật sự không ai toàn vẹn cả, Mộ Dung Tiểu Thất có gương mặt được hời, khả năng thổi lá cây lại quá khó nghe, chẳng bằng đứa trẻ bảy tuổi.

Hắn mỉm cười: “Khúc này ở chỗ ta tên là khúc biệt ly…”

“Thật không?” Ta không nghe ra.

Không để ý đến sự châm chọc của ta, Mộ Dung Tiểu Thất nhìn ánh trăng trên cao đến xuất thần: “Nhanh như thế đã đến mười lăm rồi à, nương tử, một tháng rồi, nàng suy nghĩ xong chưa?”

“Canh đổ hết rồi, ta đi lấy bát mới.”

Người được nuông chiều từ bé không chịu nổi thuốc đắng, nhưng nếu ngay cả tâm sen trong hạt sen mà cũng chê, không khỏi hơi quá phận.

Mộ Dung Tiểu Thất uống một ngụm canh hạt sen nấm tuyết, cau mày: “Đắng.”

Ta nhìn hắn uống hết, thản nhiên nói: “Hạt sen vốn đắng.”

Hắn lại cười hạ lưu: “Hạt sen ta nếm qua lại ngọt.”[2]

Kỳ lạ, đối mặt với lời chòng ghẹo trắng trợn như vậy, ta không hề tức giận. Ánh mắt sáng sủa dừng trên người ta, ta yên lặng cúi đầu, thấp đến nỗi có thể nghe được tiếng tim đập.

Hồi lâu sau, Mộ Dung Tiểu Thất nói: “Cho dù thế nào, một tháng này cũng cảm ơn nàng.”

Ta ngước mắt nhìn hắn, hắn tiếp tục: “Ở một chỗ lâu quá nên muốn tìm thứ gì đó vui vẻ giải sầu… Nàng đã không muốn làm nương tử của ta, vậy thì thôi, Mộ Dung Tiểu Thất ta chưa từng ép buộc. Ngày mai ta sẽ một mình rời đi.”

Ta cho rằng hắn lại bắt đầu niệm câu thiền cửa miệng.

Nhưng không phải, hắn không có nửa phần đùa giỡn.

Không hiểu sao, trong lòng quặn đau, chẳng biết dũng khí từ đâu tới, ta mở miệng chất vấn: “Không phải huynh nói sẽ chờ, chờ đến khi ta nguyện ý mới thôi sao?”

Mộ Dung Tiểu Thất ngây người một chút, kinh ngạc hỏi: “Nàng tin à?”

Thật ra vừa nói xong ta đã hối hận, hắn là giang dương đại đạo, hái hoa tặc, đương nhiên không đáng tin, huống chi câu nói đó của hắn cũng chỉ để trêu chọc.

Tô Tử Thanh bảo, lời lẽ lừa gạt cô nương hắn đã nói không biết bao lần, căn bản sẽ không thành tâm, nữ nhân tin lời hắn chính là ngu ngốc.

Biết rõ không thể tin, nhưng thâm tâm ta vẫn hơi đau xót.

Mộ Dung Tiểu Thất nói: “Liên Tử đừng ngốc nữa, nàng nên biết, ngay từ đầu ta đã đùa giỡn nàng, ta dùng hai ngàn lượng bạc mua chuộc cha mẹ nàng giúp ta đóng kịch, chỉ vì muốn ở đây chơi lâu một chút. Nàng không phải nương tử của ta, ta cũng không phải tướng công của nàng, ta cần gì phải ở đây chờ đến khi nàng nguyện ý đi cùng ta chứ?”

Quả là không có.

Ta cắn môi không cho nước mắt rơi xuống, nhưng chung quy không nhịn được.

Đúng là vô dụng, một tên cường đạo giết người không chớp mắt, một tên hái hoa tặc lừa chết người không đền mạng, một tên xấu xa như vậy, chỉ đơn giản nói mấy câu đã có thể khiến ta rơi lệ.

Phải biết rằng, năm mười ba tuổi ta ngã từ trên vách núi xuống, xương cốt trên người gãy mấy cái, ta cũng chỉ ôm giỏ thuốc ngất đi, lúc tỉnh lại cả người quấn đầy băng vải, một giọt nước mắt cũng không rơi.

Trong lúc thất thần, có người đỡ lấy ta.

Tô Tử Thanh cầm tay ta, lạnh lùng nói với Mộ Dung Tiểu Thất: “Ngươi quả nhiên là tên khốn nạn.”

Mộ Dung Tiểu Thất thoáng biến sắc, rồi nhanh chóng khôi phục lại nụ cười: “Bình thường thôi, ta có khốn nạn hơn cũng chẳng bằng ngươi. Ai mới là tên khốn nạn chân chính, trong lòng ngươi tự rõ.”

Tô Tử Thanh nói: “Nếu không có ta, ai có thể bắt được cái tên giảo hoạt thành tính như ngươi?”

Mộ Dung Tiểu Thất không sờn: “Ngươi tìm được ta, nhưng chưa chắc đã bắt được ta.”

Tô Tử Thanh nói: “Ngươi tử vận nội lực xem.”

Lần này sắc mặt Mộ Dung Tiểu Thất biến đổi triệt để, hắn khó tin nhìn bát canh hạt sen nấm tuyết đã cạn đáy kia: “Liên Tử, nàng hạ độc vào canh cho ta uống?”

“Không phải độc, là hóa công tán…” Giọng của ta thấp đến khó nghe.

Hàng ngày tiếp xúc với dược liệu, chung quy có thể tìm được vị thuốc dùng để tiêu trừ khí lực trên người, mà vị thuốc đó, trong ngọt mang theo vị đắng, tựa như hạt sen không có tâm.

Ta không biết Mộ Dung Tiểu Thất rơi vào tay Tô Tử Thanh sẽ có kết cục gì, Tô Tử Thanh nói, hắn là đạo tặc chết chưa hết tội, nếu không quy án sẽ hại thêm nhiều người. Nhưng trong lòng ta không có nhiều chính nghĩa như vậy, sống chết của kẻ khác liên quan gì đến ta? Ta chỉ thích Mộ Dung Tiểu Thất mà thôi. Nhưng ngay từ đầu ta đã biết, trong mắt hắn ta chỉ là đồ chơi tiêu khiển, một ngày nào đó hắn sẽ rời đi, đi gây họa cho nữ nhân khác, mà trên đời luôn luôn có nữ nhân ngốc nghếch như ta, cam tâm tình nguyện để hắn đùa giỡn. Nếu phải như vậy, ta thà rằng hắn chết.

Nếu không thể hoàn toàn thuộc về ta, vậy thì chết đi.

Nghĩ đến đây, ta nhịn không được nhoẻn miệng cười.

Có lẽ bị nụ cười biến thái của ta hù dọa, Mộ Dung Tiểu Thất trầm mặc một lúc lâu, sau đó lạnh lùng nói: “Họ Tô kia, ngươi cho rằng như vậy ta sẽ ngoan ngoãn đi cùng ngươi sao? Chỉ cần ta muốn, ta có một trăm cơ hội để trốn thoát.”

“Cho nên tốt nhất bây giờ ngươi hãy giao vật kia ra đây, nếu không, ta sẽ giết nàng!”

Tô Tử Thanh một tay giữ cổ tay ta, một tay bóp cổ ta, y khẽ nhấn lực, ta liền nghe thấy tiếng xương cốt.

Đau đớn kịch liệt truyền khắp tứ chi, ta cuống cuồng giãy giụa: “Buông ta ra!”

Tô Tử Thanh lặp lại: “Nếu không muốn nàng chết, đưa thứ kia ra đây, đi cùng ta!”

Y bị điên à!

Ta hạ dược Mộ Dung Tiểu Thất, hắn hận ta còn chưa đủ, sao có thể quan tâm đến sự uy hiếp này?!

Hơn nữa, Mộ Dung Tiểu Thất là đạo tặc, y là ngự tiền thị vệ, sao y có thể dùng mạng người để uy hiếp kẻ khác?

Đau đớn rất rõ rệt, nước mắt khiến tầm mắt ta mơ hồ, ta không thấy được vẻ mặt của Mộ Dung Tiểu Thất, hắn hỏi: “Nếu ta không đi với ngươi, ngươi sẽ giết nàng sao?”

Tô Tử Thanh nói: “Nhất định ta sẽ giết nàng!”

Hình như hắn suy nghĩ rất lâu, mới nghi hoặc hỏi: “Nàng chết… thì liên quan gì đến ta?”

Đúng thế, ta chết có liên quan gì đến hắn chứ. Đạo lý rõ ràng như vậy, thế mà nước mắt của ta lại càng chảy tợn. Mộ Dung Tiểu Thất nói: “Nàng không phải nương tử của ta, cũng chẳng phải tình nhân của ta, chẳng qua nàng chỉ là một nữ nhân ngốc vừa ngơ ngác vừa hư hỏng vừa xấu xí, nàng chết đi ta nên cao hứng mới phải. Ta vốn phải rời khỏi đây, cảm ơn Tiểu Tô ngươi giúp ta giải quyết phiền toái này. Ngươi giết nàng đi, bằng thủ pháp của ngươi, hơi vận lực một chút là cổ của nàng sẽ gãy, tiếng cổ gãy ấy à, nghe rất chi là lảnh lót êm tai…”

Tay Tô Tử Thanh đang run.

Trước khi ta ngất xỉu, Mộ Dung Tiểu Thất lại nói một câu: “Dù sao, nàng là nữ nhân của ngươi, không phải của ta.”

[6]

Ta vẫn cho rằng, trên đời này, người tốt là người tốt, người xấu là người xấu.

Tô Tử Thanh giúp dân trừ hại, nhất định y là người tốt.

Nhưng ta sai rồi.

Tỉnh lại từ cơn ác mộng, chỉ có mẹ ta canh giữ bên giường. Bà xoa lên thái dương của ta, nức nở, ta biết, chỗ đó có một vết sẹo mờ, là vết thương khi ta ngã xuống từ vách núi.

Đầu của ta âm ỉ đau, còn mẹ ta ngồi bên cạnh kể chuyện năm năm trước.

Lời nói của Mộ Dung Tiểu Thất có một nửa là thật, sau khi đầu ta bị thương quả thực có quên đi một chuyện, hoặc là nói, một người. Chẳng qua người này không phải Mộ Dung Tiểu Thất, mà là Tô Tử Thanh.

Vào năm ta mười ba tuổi, Tô Tử Thanh rời khỏi trấn Thanh Hà, khi đó ta chưa hiểu chuyện, không biết vì sao mẹ ta lại gửi gắm ta cho y, càng không biết cái gì là sinh ly tử biệt, chỉ là thấy người bạn chơi cùng từ nhỏ nói đi là đi, trong lòng khó chịu khôn kể.

Ta đuổi theo y hơn mười dặm đường, y cũng không quay đầu lại, một mực đi về phương Bắc.

Cho đến khi ta trượt chân một bước, ngã xuống từ vách núi. Mẹ ta nói, vì thế ta quên mất Tô Tử Thanh, hơn nữa, ta cố chấp cho rằng vì ta hái thuốc nên mới ngã bị thương khắp mình mẩy.

Bây giờ Tô Tử Thanh đã trở lại, nhưng ta vẫn không khôi phục được phần trí nhớ liên quan đến y, thậm chí ta còn hoài nghi không biết có phải mẹ lừa ta hay không.

Nếu quả thực y quen biết ta từ bé, vì sao lại muốn lấy mạng ta chứ.

Có phải Mộ Dung Tiểu Thất lại dùng tiền mua chuộc mẹ ta, bảo mẹ bịa ra một câu chuyện thanh mai trúc mã không?

Nhưng mà, vì sao hắn muốn làm thế? Bởi vì ta dễ ăn quả lừa à? Hay đây là trả thù cho chuyện ta hạ dược hắn?

Rất nhiều nghi vấn quanh quẩn trong đầu, càng nghĩ, ta càng cảm thấy lạnh.

“Con người sẽ thay đổi, Liên Tử, Tô Tử Thanh không phải người tốt, con tuyệt đối đừng dính líu với y nữa…” Mẹ thao thao bất tuyệt, còn ta chỉ thất thần nhìn về phía trước, vết thương trên cổ lâm râm đau, cho đến khi bà nói, “Ngoan ngoãn đi theo Tiểu Thất, đừng tùy hứng.”

“Tiểu Thất gì ạ?”

Đợi đến khi ta hoàn hồn, mẹ đã đi ra ngoài, Mộ Dung Tiểu Thất cầm bát thuốc đứng ngoài cửa.

Tịch dương lúc chạng vạng chiếu lên nửa khuôn mặt hắn, chân mày khóe mắt đều nhuộm màu vàng óng ánh, vô cùng xinh đẹp. Ta yên lặng thưởng thức một lát, nhẹ giọng hỏi: “Không phải huynh đi rồi sao?” Lần nào cũng nghĩ rằng hắn muốn đi, nhưng lần nào hắn cũng không đi.

“Mộ Dung Tiểu Thất và Tô Tử Thanh đi rồi, ta không đi.” Hắn cười, đút thuốc cho ta.

“Huynh không phải Mộ Dung Tiểu Thất?” Chẳng có lẽ huynh là yêu quái?

“Không phải.”

“Vậy huynh là ai?”

“Từ khi ta mất đi cây quạt kia, ta không còn là Mộ Dung Tiểu Thất nữa.” Hắn nói thành khẩn, “Quạt tẩm hương là tín vật tiên hoàng lưu lại, bên trên viết di chiếu sắc lập thái tử, ai có được cây quạt người đó là thiên tử chân chính. Đương kim thánh thượng danh bất chính ngôn bất thuận, phái Tô Tử Thanh tới đòi ta quạt tẩm hương, y đuổi theo ta một đường, cuối cùng đắc thủ ở trấn Thanh Hà.”

Nếu không phải vì ta, Tô Tử Thanh sẽ không đắc thủ.

Ta áy náy cúi đầu, không dám nhìn mặt hắn, “Huynh dùng cây quạt kia đổi lấy tính mạng của ta ư?”

“Không thế thì sao? Chẳng lẽ nàng còn sống chắc?”

Giọng của ta càng thấp, “Vì sao?”

Bàn tay ấm áp nâng cằm ta lên, hắn nhìn thẳng vào mắt ta, “Tất nhiên là không muốn nàng chết. Tuy nàng vừa ngốc nghếch vừa xấu xí, nhưng rốt cuộc ta vẫn không nỡ buông tay.”

Mắt thấy hắn ngày càng gần, sắp hôn lên môi ta, ta không nhịn được hỏi: “Nhưng chẳng phải huynh là giang dương đại đạo ư? Huynh giao cây quạt cho Tô Tử Thanh rồi, chẳng lẽ y bỏ qua cho huynh? Mười một mạng người trong hoàng cung thì sao, hắn không cần quay về báo cáo nhiệm vụ à?”

Mộ Dung Tiểu Thất giật mình, hắn ngạc nhiên hỏi: “Giang dương đại đạo gì cơ?”

Ta cũng sửng sốt: “Đạo tặc ấy, huynh trộm cây quạt của hoàng đế, không phải sao?”

“Tô Tử Thanh nói với nàng… ta là đạo tặc? Cho nên nàng mới hạ dược hại ta?” Vẻ mặt Mộ Dung Tiểu Thất chẳng khác gì gặp quỷ, thấy ta ngỡ ngàng, hắn cười khổ nói: “Không ngờ Tô Tử Thanh muốn dụ nàng hạ dược, ngay cả lời nói dối này cũng bịa ra được.”

Lòng của ta lạnh buốt.

Nói dối nói dối, lại là nói dối.

Ai cũng nói dối, ai cũng lừa ta, giống như từ nhỏ ta đã đáng bị lừa. Thật thật giả giả, giả giả thật thật, ngay cả trí nhớ của mình ta còn không tin được, rốt cuộc ta nên tin ai?

Cái gì mới là chân tướng?

Ta không biết.

Tô Tử Thanh từ một người xa lạ trở thành người bạn từ nhỏ đã vứt bỏ ta vào kinh thành, Mộ Dung Tiểu Thất từ giang dương đại đạo biến thành Thất vương gia huynh đệ của hoàng thượng, nhiều chuyện thình lình biến hóa thế này, ta không có cách nào tiếp nhận, mà ta cũng không xác định, ngay sau đó liệu có người nào nhảy ra nói, ta lại bị bọn họ lừa nữa không. Ta thì thào tự nhủ: “Rốt cuộc còn gì có thể tin tưởng…”

“Về sau ta sẽ không lừa nàng nữa.” Giọng nói của Mộ Dung Tiểu Thất rất dịu dàng, như một thứ độc dược ngọt ngào.

Ta không đẩy hắn ra, mà hung hăng cắn một miếng trên vai hắn, cắn đến khi mùi tanh gợn lên trong miệng.

Mộ Dung Tiểu Thất khẽ thở dài một hơi, vuốt ve hai má của ta nói: “Liên Tử, hãy nghe ta kể một câu chuyện xưa.”

[7]

Tiên hoàng chết đột ngột, trước khi lâm chung đưa một cây quạt cho Mộ Dung Tiểu Thất.

Kẻ có rắp tâm gièm pha, di chiếu sắc phong thái tử do hoàng hậu làm giả, di chiếu thật viết trên cây quạt kia, người có quạt tẩm hương mới là chủ nhân chân chính của hoàng cung. Vì thế, đương kim hoàng thượng vẫn coi Tiểu Thất là cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt.

Mà hoàng thất cũng quy củ, vì phòng ngừa huynh đệ bất hòa, mưu triều soán vị, võ học đế vương chính tông chỉ truyền cho thái tử, các nam tử khác trong hoàng tộc không có tư cách học võ công.

Mộ Dung Tiểu Thất lại không biết sống chết đề nghị với hoàng đế, hắn muốn học võ.

“Nàng biết không, Liên Tử, vì thân võ công này, ta phải trả cái giá đau đớn.” Mộ Dung Tiểu Thất nói, “Hoàng huynh bảo, nếu ta chịu ăn một loại độc dược chỉ có thể sống đến năm hai lăm tuổi, hắn sẽ không can thiệp vào bất cứ chuyện gì của ta.”

Ta khẽ run rẩy: “Huynh đồng ý?”

“Đúng thế, ta đồng ý.”

“Vì sao?”

“Bởi vì ta cảm thấy một ngày nào đó ta sẽ gặp được một nữ nhân vừa ngốc vừa xấu, nếu ta không có võ công, lấy gì mà bảo vệ nàng?” Hắn nói chân thành tha thiết dị thường, ta suýt nữa cảm động rưng rưng, ai ngờ ta còn chưa suy ngẫm tường tận sự vô lý của câu chuyện, hắn đã cười xấu xa nói: “Qua mùa hè này là ta hai lăm tuổi, có phải nàng nên chọn một ngày viên phòng với ta không? Nhỡ đâu ta chết thật, chẳng phải nàng hối hận muôn phần, không còn cơ hội sao?”

Ta hiểu ra, hắn lại trêu chọc ta!

Cái gì mà quạt tẩm hương, cái gì mà không thể học võ, cái gì mà sắp chết, chẳng qua là thủ đoạn giành lấy sự thương cảm của ta, hắn chỉ cần nói vài câu là có thể chi phối cảm xúc ta rồi.

Trong lòng dâng lên một cơn phẫn nộ vô danh, hắn lại không phát hiện ra, tiếp tục trêu đùa: “Đêm xuân rất ngắn, nếu nàng muốn, nhất định phải nắm lấy cơ hội đấy, nhỡ ta chết rồi…”

Không nhịn được nữa, ta đuổi hắn ra ngoài.

Bên ngoài cửa, Mộ Dung Tiểu Thất vẫn nghiêm trang hỏi: “Liên Tử, nếu một ngày ta chết đi, nàng có đau lòng vì ta không?”

“Huynh mau mau đi chết đi! Ta vốn không hề thích huynh!”

Đáp lại hắn, là tiếng hô tức tối của ta.

Ta vốn không hề thích huynh.

Ta không thể tưởng tượng nổi, đó là câu nói cuối cùng của ta với Mộ Dung Tiểu Thất. Ta gào thét xong, bên ngoài lặng không tiếng động, ta chạy ra cũng không thấy bóng dáng hắn. Mộ Dung Tiểu Thất cứ như vậy biến mất khỏi trấn Thanh Hà.

Cho đến một ngày, người trên trấn tập trung trước một tờ bố cáo, dồn dập bàn luận: “Hoàng đế đi tuần phía Nam này, nghe nói là ra cung giải sầu, Thất vương gia tháng trước đột tử, trong cung có nhiều lời dị nghị…”

Ta loạng choạng lùi về sau, không muốn nghe thêm bất cứ điều gì bất lợi về Mộ Dung Tiểu Thất nữa.

Lúc khuỵu xuống, ta ngã trên người một người khác.

Là Tô Tử Thanh.

Tô Tử Thanh nói cho ta biết, Mộ Dung Tiểu Thất đã chết rồi.

“Uống thuốc độc hoàng thượng ban cho, không thể nào sống quá hai lăm tuổi. Ta chưa từng gặp kẻ nào kỳ quái như hắn, chỉ vì võ công mà ngay cả mạng cũng từ bỏ.” Tô Tử Thanh nói, “Về sau ta mới biết, hắn làm vậy vì muốn bảo vệ một người. Hắn nói lần đầu tiên thấy ngươi, ngươi đang đeo một giỏ thuốc chạy theo ta, chấp nhất đuổi cả một đường dài, bị ngã người đầy bùn đất vẫn đứng lên chạy tiếp, hắn tận mắt chứng kiến ngươi rơi xuống núi, muốn ra tay cứu ngươi nhưng lại không có võ công, chậm một bước, chỉ có thể trơ mắt nhìn ngươi biến mất trước mắt hắn…”

Hóa ra, hồi đó Mộ Dung Tiểu Thất đã cứu mạng ta.

Buồn cười là ta chẳng nhớ được gì cả.

Tô Tử Thanh thương hại nhìn ta: “Hắn dùng cây quạt đổi lấy mạng ngươi, tương đương với việc vứt bỏ cơ hội cuối cùng đổi lấy giải dược của hoàng thượng. Ta không lập tức bắt hắn về kinh, vì ta biết hắn không thể sống lâu nữa, không ngờ người không cho hắn cơ hội nào cả.”

“Ta không cố ý…” Ta biện minh, lại như lẩm bẩm độc thoại.

Tô Tử Thanh nở nụ cười: “Ta không trách ngươi, ta đến chỉ vì muốn đưa cho ngươi một thứ.” Cây quạt mang theo hương khí nhàn nhạt đặt xuống tay ta, y nhẹ giọng nói: “Hoàng thượng nói, sự tình đã sáng tỏ, cây quạt này chỉ là di vật của mẫu phi Thất vương gia thôi, không có bí mật to lớn gì, nó vốn thuộc về Tiểu Thất, bây giờ Tiểu Thất mất rồi, ngài bảo ta giao cho ngươi.”

Cầm cây quạt từng ở bên Mộ Dung Tiểu Thất không rời, ta tưởng rằng mình sẽ khóc, nhưng ta chỉ im lặng nhìn Tô Tử Thanh rời đi.

[8]

Xuân qua hạ đến, hoa sen ở trấn Thanh Hà lại nở.

Cha ta mắc nợ lớn, cuối cùng giữa tiếng khóc bi thương của mẹ ta, bán ta cho một lão già gần năm mươi tuổi ở trấn bên cạnh. Ông cười nói Hạ lão gia tiền tài bạc triệu, tới đó chỉ có hưởng phúc, tất cả vì tốt cho ta thôi.

Đầu ngón tay của ta lướt trên nan quạt lạnh lẽo, nhìn thoáng qua đám người đòi nợ hung hãn ngoài cửa, chỉ có thể gật đầu.

Liên Tử Liên Tử, Liên Tử cả đời không có hạnh phúc, vĩnh viễn cũng không thể là tiên tử trên trời. Đạo sĩ nói tính sai rồi vậy chính là tính sai rồi, ta nghĩ, một kẻ như ta, bởi vì từng chịu thương tổn nên không dám tin tưởng người khác nữa, có lẽ chỉ xứng gả cho một lão già vẻ ngoài thô tục mà thôi.

Mười lăm tháng tám, gió thu lành lạnh.

Cửa sổ dán chữ “Hỉ” đỏ chót, tiếng pháo náo nhiệt vang lên, bên ngoài có người kêu: “Giờ lành đến!”

Ta đứng dậy định đi, chợt nghe thấy có người xông vào phẫn nộ gào: “Nương tử, mới một năm mà thôi, nàng lại bỏ vi phu gả cho lão già tên Hạ Hành Chi kia sao!”

Khăn đỏ trên đầu được người khác vén lên, ta ngẩng đầu nhìn thấy cặp mắt hoa đào quen thuộc.

Mộ Dung Tiểu Thất vô cùng đau đớn hỏi: “Nương tử, nàng không nhớ ra ta là ai à?”

“Huynh là tướng công của ta chứ ai.” Xung quanh bao nhiêu người, ta không cần biết, lập tức bổ nhào vào người hắn, nước mắt nước mũi quẹt tèm lem trên vạt áo hắn.

Ta không hỏi hắn vì sao còn sống.

Khoảnh khắc đó, ta cảm thấy cho dù hắn có lừa ta thêm một lần nữa, cũng chẳng quan trọng đến thế.

– Hoàn –


[1] Chỉ chuyện nam nữ hò hẹn.

[2] Hạt sen là “Liên Tử”, Mộ Dung đang trêu bạn Liên Tử là bạn ấy ngọt. :3

7 thoughts on “[Truyện ngắn] Liên hoa mỹ nhân kiếp – Hạ

    • Nói chung kết truyện chắc chắn là HE, vì trời đã chuyển sang thu, còn độc của anh Mộ Dung đáng ra phải phát từ mùa hè. Thời gian vừa rồi anh biến mất là để tìm thuốc giải, hoặc giả anh đạt thành hiệp nghị gì đó với Tiểu Tô và Hoàng thượng để lấy thuốc giải. Dù sao hồ ly như anh khó mà chết được. :))

      Đấy là mình đoán thế. :v Còn tác giả vốn để kết truyện mơ hồ rồi.

  1. Pingback: List đoản văn | ღ Liên Nhã Lâu ღ

Tung hoa nào!!! *(^o^)*

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: